HNI 05/03/2026 - B3
BÀI THƠ – CHƯƠNG 18 :
XÂY DỰNG TÌNH YÊU BỀN VỮNG
Tình yêu không chỉ là ánh mắt,
Thoáng chạm nhau giữa buổi ban đầu.
Không chỉ là lời thương rất ngọt,
Rồi gió qua, cảm xúc phai màu.
Tình yêu là hành trình dài rộng,
Không trải toàn hoa thắm, nắng vàng.
Có sỏi đá, có ngày mỏi gối,
Có lặng thầm như biển giữa mênh mang.
Muốn bền vững, đừng xây trên cảm xúc,
Hãy đặt nền bằng sự tôn trọng sâu.
Biết lắng nghe khi người kia cất tiếng,
Biết nhường nhau khi sóng nổi trong đầu.
Yêu không phải giữ người bằng ràng buộc,
Mà giữ nhau bằng giá trị bên trong.
Là trung thực giữa muôn điều cám dỗ,
Là thủy chung khi vạn nẻo mênh mông.
Mỗi ngày sống là một lần vun xới,
Một lời khen cũng thắp lửa dịu dàng.
Một tin nhắn giữa bộn bề công việc,
Cũng đủ làm ấm lại không gian.
Đừng tiếc một cái ôm khi có thể,
Đừng chờ mai mới nói tiếng yêu.
Vì thời gian không quay về phía trước,
Và yêu thương cần được nói thật nhiều.
Tình yêu lớn lên từ thấu hiểu,
Từ bao dung những lúc yếu mềm.
Không soi lỗi để làm nhau tổn thương,
Mà nhìn nhau bằng ánh mắt êm đềm.
Có khi phải cùng nhau thay đổi,
Bỏ cái tôi để giữ lấy cái “chúng ta”.
Bởi hạnh phúc không dành cho kẻ cố chấp,
Mà cho người biết nghĩ đến người ta.
Khi thành công, đừng quên người đứng cạnh,
Khi thất bại, đừng bỏ mặc quay lưng.
Tình yêu bền là khi cùng chia sẻ,
Cả ánh hào quang lẫn những ngập ngừng.
Như ngôi nhà muốn trường tồn năm tháng,
Phải có móng sâu và cột vững vàng.
Tình yêu cũng cần niềm tin làm gốc,
Và nghĩa tình làm nhịp nối sang trang.
Giữa thời đại đổi thay chóng mặt,
Giữ được nhau là một kỳ công.
Nhưng nếu hai trái tim cùng hướng,
Mọi chông gai cũng hóa cầu vồng.
Xây tình yêu không trong một sớm,
Mà từng ngày góp nhặt chân thành.
Khi hai người cùng nhau cố gắng,
Hạnh phúc sẽ thành quả ngọt xanh.
Tình yêu bền không vì hoàn hảo,
Mà vì cả hai chẳng muốn rời xa.
Dẫu năm tháng in hằn trên khóe mắt,
Vẫn nhìn nhau như thuở thiết tha.
BÀI THƠ – CHƯƠNG 18 :
XÂY DỰNG TÌNH YÊU BỀN VỮNG
Tình yêu không chỉ là ánh mắt,
Thoáng chạm nhau giữa buổi ban đầu.
Không chỉ là lời thương rất ngọt,
Rồi gió qua, cảm xúc phai màu.
Tình yêu là hành trình dài rộng,
Không trải toàn hoa thắm, nắng vàng.
Có sỏi đá, có ngày mỏi gối,
Có lặng thầm như biển giữa mênh mang.
Muốn bền vững, đừng xây trên cảm xúc,
Hãy đặt nền bằng sự tôn trọng sâu.
Biết lắng nghe khi người kia cất tiếng,
Biết nhường nhau khi sóng nổi trong đầu.
Yêu không phải giữ người bằng ràng buộc,
Mà giữ nhau bằng giá trị bên trong.
Là trung thực giữa muôn điều cám dỗ,
Là thủy chung khi vạn nẻo mênh mông.
Mỗi ngày sống là một lần vun xới,
Một lời khen cũng thắp lửa dịu dàng.
Một tin nhắn giữa bộn bề công việc,
Cũng đủ làm ấm lại không gian.
Đừng tiếc một cái ôm khi có thể,
Đừng chờ mai mới nói tiếng yêu.
Vì thời gian không quay về phía trước,
Và yêu thương cần được nói thật nhiều.
Tình yêu lớn lên từ thấu hiểu,
Từ bao dung những lúc yếu mềm.
Không soi lỗi để làm nhau tổn thương,
Mà nhìn nhau bằng ánh mắt êm đềm.
Có khi phải cùng nhau thay đổi,
Bỏ cái tôi để giữ lấy cái “chúng ta”.
Bởi hạnh phúc không dành cho kẻ cố chấp,
Mà cho người biết nghĩ đến người ta.
Khi thành công, đừng quên người đứng cạnh,
Khi thất bại, đừng bỏ mặc quay lưng.
Tình yêu bền là khi cùng chia sẻ,
Cả ánh hào quang lẫn những ngập ngừng.
Như ngôi nhà muốn trường tồn năm tháng,
Phải có móng sâu và cột vững vàng.
Tình yêu cũng cần niềm tin làm gốc,
Và nghĩa tình làm nhịp nối sang trang.
Giữa thời đại đổi thay chóng mặt,
Giữ được nhau là một kỳ công.
Nhưng nếu hai trái tim cùng hướng,
Mọi chông gai cũng hóa cầu vồng.
Xây tình yêu không trong một sớm,
Mà từng ngày góp nhặt chân thành.
Khi hai người cùng nhau cố gắng,
Hạnh phúc sẽ thành quả ngọt xanh.
Tình yêu bền không vì hoàn hảo,
Mà vì cả hai chẳng muốn rời xa.
Dẫu năm tháng in hằn trên khóe mắt,
Vẫn nhìn nhau như thuở thiết tha.
HNI 05/03/2026 - B3 🌺
BÀI THƠ – CHƯƠNG 18 :
XÂY DỰNG TÌNH YÊU BỀN VỮNG
Tình yêu không chỉ là ánh mắt,
Thoáng chạm nhau giữa buổi ban đầu.
Không chỉ là lời thương rất ngọt,
Rồi gió qua, cảm xúc phai màu.
Tình yêu là hành trình dài rộng,
Không trải toàn hoa thắm, nắng vàng.
Có sỏi đá, có ngày mỏi gối,
Có lặng thầm như biển giữa mênh mang.
Muốn bền vững, đừng xây trên cảm xúc,
Hãy đặt nền bằng sự tôn trọng sâu.
Biết lắng nghe khi người kia cất tiếng,
Biết nhường nhau khi sóng nổi trong đầu.
Yêu không phải giữ người bằng ràng buộc,
Mà giữ nhau bằng giá trị bên trong.
Là trung thực giữa muôn điều cám dỗ,
Là thủy chung khi vạn nẻo mênh mông.
Mỗi ngày sống là một lần vun xới,
Một lời khen cũng thắp lửa dịu dàng.
Một tin nhắn giữa bộn bề công việc,
Cũng đủ làm ấm lại không gian.
Đừng tiếc một cái ôm khi có thể,
Đừng chờ mai mới nói tiếng yêu.
Vì thời gian không quay về phía trước,
Và yêu thương cần được nói thật nhiều.
Tình yêu lớn lên từ thấu hiểu,
Từ bao dung những lúc yếu mềm.
Không soi lỗi để làm nhau tổn thương,
Mà nhìn nhau bằng ánh mắt êm đềm.
Có khi phải cùng nhau thay đổi,
Bỏ cái tôi để giữ lấy cái “chúng ta”.
Bởi hạnh phúc không dành cho kẻ cố chấp,
Mà cho người biết nghĩ đến người ta.
Khi thành công, đừng quên người đứng cạnh,
Khi thất bại, đừng bỏ mặc quay lưng.
Tình yêu bền là khi cùng chia sẻ,
Cả ánh hào quang lẫn những ngập ngừng.
Như ngôi nhà muốn trường tồn năm tháng,
Phải có móng sâu và cột vững vàng.
Tình yêu cũng cần niềm tin làm gốc,
Và nghĩa tình làm nhịp nối sang trang.
Giữa thời đại đổi thay chóng mặt,
Giữ được nhau là một kỳ công.
Nhưng nếu hai trái tim cùng hướng,
Mọi chông gai cũng hóa cầu vồng.
Xây tình yêu không trong một sớm,
Mà từng ngày góp nhặt chân thành.
Khi hai người cùng nhau cố gắng,
Hạnh phúc sẽ thành quả ngọt xanh.
Tình yêu bền không vì hoàn hảo,
Mà vì cả hai chẳng muốn rời xa.
Dẫu năm tháng in hằn trên khóe mắt,
Vẫn nhìn nhau như thuở thiết tha. 💞