HNI 8/9: -Bài thơ chương 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải
Khi ta nhìn trời cao xanh,
thấy nhiều vì sao tỏa sáng chung quanh,
Không một ngôi nào xà tự cho mình rực rỡ hơn cả,
Tất cả cùng góp ánh sáng vào đêm sâu bao la.
Nhân loại cũng thế,
Không ai sinh ra để bị coi khinh,
Không ai nhỏ đến mức không xứng đáng,
Trong mỗi linh hồn đều ẩn giấu một vũ trụ phổi linh.

Khi một người được xem thường,
Cả thế giới mất đi một chút hương,
Một bàn tay không được nắm bắt,
Một tiếng nói bị tĩnh lặng,
Là một mảnh ghép rơi khỏi bức tranh nhân loại.
Khi một người được tôn trọng,
Trái tim họ phóng hoa,
Họ hát cho đời nghệ,
Họ cống hiến cho nhân gian,
Và ánh sáng nhân loại càng thêm rực rỡ.

Đừng xem bình thường người nghèo,
By họ giữ trong tim ngọn lửa bền bỉ,
Đừng khinh người yếu,
By chính họ dạy ta biết thương yêu.
Đừng coi thường trẻ nhỏ,
By trong ánh mắt thơ ngây có cả tương lai,
Đừng hạ thấp người già,
By trong mái tóc bạc chứa an ngàn năm trải nghiệm.

Nhân loại trường tồn tại khi mọi con tim
Biết lắng nghe nhau,
Biết cúi xuống để nhìn thấy nỗi đau của kẻ khác,
Biết nhẹ lên để tôn trọng những gì họ trao ban.
Một ánh mắt tôn giáo
làm nỗi buồn cô đơn.
Một lời nói trân trọng
Có thể cứu linh hồn.

Nếu một ngày trên Trái Đất,
Không ai còn xem thường ai,
Thì những bức tường vô hình sẽ lắng xuống,
Biên giới lòng người tan biến,
Và tình thương sẽ lướt qua mọi quốc gia, mọi nền văn hóa.
Khi ấy,
Không còn người thấp, người cao,
Không còn kẻ chiến thắng, người thua,
Chỉ còn nhân loại cùng nhau vĩnh cửu.

Xin hãy nhớ,
Cây cổ thụ cũng bắt đầu từ hạt mầm nhỏ,
Biển khơi mồi cũng từ một ngọn nước,
Nhân loại trường tồn tại
Khi mỗi con người được tôn trọng như một ngôi sao trong trời đêm.
Và ta –
Người viết những dòng thơ này –
Xin gửi một niềm tin bất diệt:
Nhân loại sẽ trường tồn tại,
Khi không ai xem thường ai.
Đọc ít hơn
HNI 8/9: -Bài thơ chương 44: Nhân loại trường tồn khi không ai xem thường ai – Lê Đình Hải Khi ta nhìn trời cao xanh, thấy nhiều vì sao tỏa sáng chung quanh, Không một ngôi nào xà tự cho mình rực rỡ hơn cả, Tất cả cùng góp ánh sáng vào đêm sâu bao la. Nhân loại cũng thế, Không ai sinh ra để bị coi khinh, Không ai nhỏ đến mức không xứng đáng, Trong mỗi linh hồn đều ẩn giấu một vũ trụ phổi linh. Khi một người được xem thường, Cả thế giới mất đi một chút hương, Một bàn tay không được nắm bắt, Một tiếng nói bị tĩnh lặng, Là một mảnh ghép rơi khỏi bức tranh nhân loại. Khi một người được tôn trọng, Trái tim họ phóng hoa, Họ hát cho đời nghệ, Họ cống hiến cho nhân gian, Và ánh sáng nhân loại càng thêm rực rỡ. Đừng xem bình thường người nghèo, By họ giữ trong tim ngọn lửa bền bỉ, Đừng khinh người yếu, By chính họ dạy ta biết thương yêu. Đừng coi thường trẻ nhỏ, By trong ánh mắt thơ ngây có cả tương lai, Đừng hạ thấp người già, By trong mái tóc bạc chứa an ngàn năm trải nghiệm. Nhân loại trường tồn tại khi mọi con tim Biết lắng nghe nhau, Biết cúi xuống để nhìn thấy nỗi đau của kẻ khác, Biết nhẹ lên để tôn trọng những gì họ trao ban. Một ánh mắt tôn giáo làm nỗi buồn cô đơn. Một lời nói trân trọng Có thể cứu linh hồn. Nếu một ngày trên Trái Đất, Không ai còn xem thường ai, Thì những bức tường vô hình sẽ lắng xuống, Biên giới lòng người tan biến, Và tình thương sẽ lướt qua mọi quốc gia, mọi nền văn hóa. Khi ấy, Không còn người thấp, người cao, Không còn kẻ chiến thắng, người thua, Chỉ còn nhân loại cùng nhau vĩnh cửu. Xin hãy nhớ, Cây cổ thụ cũng bắt đầu từ hạt mầm nhỏ, Biển khơi mồi cũng từ một ngọn nước, Nhân loại trường tồn tại Khi mỗi con người được tôn trọng như một ngôi sao trong trời đêm. Và ta – Người viết những dòng thơ này – Xin gửi một niềm tin bất diệt: Nhân loại sẽ trường tồn tại, Khi không ai xem thường ai. Đọc ít hơn
Like
Love
Wow
12
0 Bình luận 0 Chia sẽ