HNI 5/3/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 16:
NIỀM TIN VÀ SỰ CHUNG THỦY
Niềm tin không phải lời thề trên môi,
Mà là ánh mắt khi giông tố tới.
Là bàn tay vẫn tìm nhau rất vội,
Giữa bao nghi ngờ, giữa vạn tiếng đời.
Niềm tin không ồn ào hứa hẹn,
Chỉ lặng thầm như rễ bám sâu cây.
Qua nắng hạn vẫn xanh màu bền bỉ,
Qua mưa nguồn không bật gốc lung lay.
Chung thủy đâu chỉ là ở cạnh,
Mà là lòng không đổi hướng quay đi.
Dẫu thời gian phủ màu lên mái tóc,
Vẫn giữ nhau như buổi mới thầm thì.
Có những lúc cuộc đời nghiêng sóng gió,
Tin yêu như ngọn lửa nhỏ trong đêm.
Ai biết giữ sẽ thành nguồn sưởi ấm,
Ai buông tay sẽ hóa lạnh bên thềm.
Niềm tin lớn dần từ điều rất nhỏ,
Từ thật thà trong mỗi bước chân qua.
Từ xin lỗi khi lòng mình lỡ nhịp,
Từ bao dung khi người ấy vấp ngã.
Chung thủy là khi thành công rực rỡ,
Vẫn nhớ về ngày tay trắng bên nhau.
Không vì lợi danh mà quên nghĩa cũ,
Không vì hơn thua mà phụ tình sâu.
Một gia đình, một tình yêu bền vững,
Xây bằng tin như xây móng nhà cao.
Gạch có thể xô nghiêng vì bão táp,
Nhưng nền sâu thì chẳng dễ sụp nào.
Trong thời đại bao điều thay đổi,
Người ta dễ hoài nghi, dễ rẽ ngang.
Giữ niềm tin chính là giữ chính mình,
Giữ chung thủy là giữ trọn nhân gian.
Ai cũng muốn được yêu bằng sự thật,
Được tin nhau không điều kiện, toan tính.
Thì trước hết, hãy học làm người đáng tin,
Và trung thành với lời mình đã định.
Niềm tin – hạt giống gieo vào tim đất,
Chung thủy – dòng nước mát tưới mỗi ngày.
Khi hai điều song hành cùng nhịp bước,
Hạnh phúc nở hoa, bền vững dài lâu thay.
BÀI THƠ CHƯƠNG 16:
NIỀM TIN VÀ SỰ CHUNG THỦY
Niềm tin không phải lời thề trên môi,
Mà là ánh mắt khi giông tố tới.
Là bàn tay vẫn tìm nhau rất vội,
Giữa bao nghi ngờ, giữa vạn tiếng đời.
Niềm tin không ồn ào hứa hẹn,
Chỉ lặng thầm như rễ bám sâu cây.
Qua nắng hạn vẫn xanh màu bền bỉ,
Qua mưa nguồn không bật gốc lung lay.
Chung thủy đâu chỉ là ở cạnh,
Mà là lòng không đổi hướng quay đi.
Dẫu thời gian phủ màu lên mái tóc,
Vẫn giữ nhau như buổi mới thầm thì.
Có những lúc cuộc đời nghiêng sóng gió,
Tin yêu như ngọn lửa nhỏ trong đêm.
Ai biết giữ sẽ thành nguồn sưởi ấm,
Ai buông tay sẽ hóa lạnh bên thềm.
Niềm tin lớn dần từ điều rất nhỏ,
Từ thật thà trong mỗi bước chân qua.
Từ xin lỗi khi lòng mình lỡ nhịp,
Từ bao dung khi người ấy vấp ngã.
Chung thủy là khi thành công rực rỡ,
Vẫn nhớ về ngày tay trắng bên nhau.
Không vì lợi danh mà quên nghĩa cũ,
Không vì hơn thua mà phụ tình sâu.
Một gia đình, một tình yêu bền vững,
Xây bằng tin như xây móng nhà cao.
Gạch có thể xô nghiêng vì bão táp,
Nhưng nền sâu thì chẳng dễ sụp nào.
Trong thời đại bao điều thay đổi,
Người ta dễ hoài nghi, dễ rẽ ngang.
Giữ niềm tin chính là giữ chính mình,
Giữ chung thủy là giữ trọn nhân gian.
Ai cũng muốn được yêu bằng sự thật,
Được tin nhau không điều kiện, toan tính.
Thì trước hết, hãy học làm người đáng tin,
Và trung thành với lời mình đã định.
Niềm tin – hạt giống gieo vào tim đất,
Chung thủy – dòng nước mát tưới mỗi ngày.
Khi hai điều song hành cùng nhịp bước,
Hạnh phúc nở hoa, bền vững dài lâu thay.
HNI 5/3/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 16:
NIỀM TIN VÀ SỰ CHUNG THỦY
Niềm tin không phải lời thề trên môi,
Mà là ánh mắt khi giông tố tới.
Là bàn tay vẫn tìm nhau rất vội,
Giữa bao nghi ngờ, giữa vạn tiếng đời.
Niềm tin không ồn ào hứa hẹn,
Chỉ lặng thầm như rễ bám sâu cây.
Qua nắng hạn vẫn xanh màu bền bỉ,
Qua mưa nguồn không bật gốc lung lay.
Chung thủy đâu chỉ là ở cạnh,
Mà là lòng không đổi hướng quay đi.
Dẫu thời gian phủ màu lên mái tóc,
Vẫn giữ nhau như buổi mới thầm thì.
Có những lúc cuộc đời nghiêng sóng gió,
Tin yêu như ngọn lửa nhỏ trong đêm.
Ai biết giữ sẽ thành nguồn sưởi ấm,
Ai buông tay sẽ hóa lạnh bên thềm.
Niềm tin lớn dần từ điều rất nhỏ,
Từ thật thà trong mỗi bước chân qua.
Từ xin lỗi khi lòng mình lỡ nhịp,
Từ bao dung khi người ấy vấp ngã.
Chung thủy là khi thành công rực rỡ,
Vẫn nhớ về ngày tay trắng bên nhau.
Không vì lợi danh mà quên nghĩa cũ,
Không vì hơn thua mà phụ tình sâu.
Một gia đình, một tình yêu bền vững,
Xây bằng tin như xây móng nhà cao.
Gạch có thể xô nghiêng vì bão táp,
Nhưng nền sâu thì chẳng dễ sụp nào.
Trong thời đại bao điều thay đổi,
Người ta dễ hoài nghi, dễ rẽ ngang.
Giữ niềm tin chính là giữ chính mình,
Giữ chung thủy là giữ trọn nhân gian.
Ai cũng muốn được yêu bằng sự thật,
Được tin nhau không điều kiện, toan tính.
Thì trước hết, hãy học làm người đáng tin,
Và trung thành với lời mình đã định.
Niềm tin – hạt giống gieo vào tim đất,
Chung thủy – dòng nước mát tưới mỗi ngày.
Khi hai điều song hành cùng nhịp bước,
Hạnh phúc nở hoa, bền vững dài lâu thay. 🌿