HNI 06/03/2026 - B4
BÀI THƠ CHƯƠNG 30 : LẮNG NGHE VÀ THẤU HIỂU
Lắng nghe không chỉ bằng tai,
Mà bằng ánh mắt, bằng trái tim mình.
Nghe điều người nói hữu hình,
Nghe luôn cả những lặng thinh phía sau.
Có khi một tiếng thở dài,
Chứa bao chất chứa chưa ai tỏ bày.
Có khi im lặng đắng cay,
Là lời cầu cứu giữa ngày cô đơn.
Thấu hiểu chẳng phải hơn thua,
Cũng không phán xét đúng – sai vội vàng.
Chỉ cần mở rộng lòng sang,
Đặt mình vào chỗ gian nan của người.
Vợ chồng bớt một câu lời,
Thêm một lần hỏi: “Anh ơi, sao buồn?”
Cha mẹ dịu lại nguồn cơn,
Nghe con kể chuyện dỗi hờn tuổi xanh.
Con trẻ học cách trưởng thành,
Khi được lắng nghe chân thành mỗi ngày.
Gia đình nhờ thế thêm dày
Niềm tin bền chặt, bàn tay nắm bàn.
Lắng nghe là chiếc cầu vàng,
Nối hai bờ cách biệt, mở ngàn yêu thương.
Thấu hiểu là ánh mặt trời,
Soi tan mây xám trong đời nhân gian.
Từ hôm nay giữa thế gian,
Ta xin học cách dịu dàng lắng nghe.
Để trong mỗi mái nhà quê,
Tiếng cười ở lại – não nề rời xa.
HNI 06/03/2026 - B4 🌺 BÀI THƠ CHƯƠNG 30 : LẮNG NGHE VÀ THẤU HIỂU Lắng nghe không chỉ bằng tai, Mà bằng ánh mắt, bằng trái tim mình. Nghe điều người nói hữu hình, Nghe luôn cả những lặng thinh phía sau. Có khi một tiếng thở dài, Chứa bao chất chứa chưa ai tỏ bày. Có khi im lặng đắng cay, Là lời cầu cứu giữa ngày cô đơn. Thấu hiểu chẳng phải hơn thua, Cũng không phán xét đúng – sai vội vàng. Chỉ cần mở rộng lòng sang, Đặt mình vào chỗ gian nan của người. Vợ chồng bớt một câu lời, Thêm một lần hỏi: “Anh ơi, sao buồn?” Cha mẹ dịu lại nguồn cơn, Nghe con kể chuyện dỗi hờn tuổi xanh. Con trẻ học cách trưởng thành, Khi được lắng nghe chân thành mỗi ngày. Gia đình nhờ thế thêm dày Niềm tin bền chặt, bàn tay nắm bàn. Lắng nghe là chiếc cầu vàng, Nối hai bờ cách biệt, mở ngàn yêu thương. Thấu hiểu là ánh mặt trời, Soi tan mây xám trong đời nhân gian. Từ hôm nay giữa thế gian, Ta xin học cách dịu dàng lắng nghe. Để trong mỗi mái nhà quê, Tiếng cười ở lại – não nề rời xa. 🌿
Like
Love
Wow
Sad
10
1 Bình luận 0 Chia sẽ