HNI 07/3
BÀI THƠ – CHƯƠNG 7
TÌNH YÊU, TRÁCH NHIỆM VÀ CAM KẾT
Tình yêu không chỉ là lời thề buổi sớm,
Mà là bước chân chung giữa nắng mưa đời.
Là khi mỏi mệt vẫn còn nghe tiếng gọi,
“Có anh đây”, “Có em rồi” – giản dị thế thôi.
Tình yêu không chỉ là hoa hồng đỏ thắm,
Mà là bàn tay nắm chặt lúc giông về.
Là ánh mắt hiểu nhau không cần nói,
Là bao dung khi lỡ một câu thề.
Trách nhiệm không làm tim mình nặng gánh,
Chỉ khiến yêu thương có chỗ để neo bờ.
Là thức khuya lo từng trang sách nhỏ,
Là dậy sớm vun vén những ước mơ.
Cam kết không phải sợi dây trói buộc,
Mà là cầu nối giữa hai phía tương lai.
Là hôm nay sống vì điều đã hứa,
Để ngày mai không tiếc một hình hài.
Khi yêu đủ lớn, người ta biết nhường nhịn,
Biết lặng thầm mà chẳng thấy thiệt hơn.
Biết đặt hạnh phúc người kia làm điểm tựa,
Và giữ gia đình như giữ một quê hương.
Tình yêu lớn lên từ điều rất nhỏ,
Từ bữa cơm chung, từ tiếng trẻ cười.
Từ ánh đèn khuya soi trang nhật ký,
Ghi những ngày ta học cách làm người.
Giữa cuộc sống bao đổi thay vội vã,
Cam kết là ngọn hải đăng không rời.
Trách nhiệm là con thuyền bền bỉ,
Đưa tình yêu cập bến một đời.
Vì yêu thương nếu chỉ là cảm xúc,
Sẽ mong manh như gió thoảng ngang trời.
Nhưng khi có trách nhiệm và cam kết,
Tình yêu thành mái ấm – sáng muôn nơi.
HNI 07/3 BÀI THƠ – CHƯƠNG 7 TÌNH YÊU, TRÁCH NHIỆM VÀ CAM KẾT Tình yêu không chỉ là lời thề buổi sớm, Mà là bước chân chung giữa nắng mưa đời. Là khi mỏi mệt vẫn còn nghe tiếng gọi, “Có anh đây”, “Có em rồi” – giản dị thế thôi. Tình yêu không chỉ là hoa hồng đỏ thắm, Mà là bàn tay nắm chặt lúc giông về. Là ánh mắt hiểu nhau không cần nói, Là bao dung khi lỡ một câu thề. Trách nhiệm không làm tim mình nặng gánh, Chỉ khiến yêu thương có chỗ để neo bờ. Là thức khuya lo từng trang sách nhỏ, Là dậy sớm vun vén những ước mơ. Cam kết không phải sợi dây trói buộc, Mà là cầu nối giữa hai phía tương lai. Là hôm nay sống vì điều đã hứa, Để ngày mai không tiếc một hình hài. Khi yêu đủ lớn, người ta biết nhường nhịn, Biết lặng thầm mà chẳng thấy thiệt hơn. Biết đặt hạnh phúc người kia làm điểm tựa, Và giữ gia đình như giữ một quê hương. Tình yêu lớn lên từ điều rất nhỏ, Từ bữa cơm chung, từ tiếng trẻ cười. Từ ánh đèn khuya soi trang nhật ký, Ghi những ngày ta học cách làm người. Giữa cuộc sống bao đổi thay vội vã, Cam kết là ngọn hải đăng không rời. Trách nhiệm là con thuyền bền bỉ, Đưa tình yêu cập bến một đời. Vì yêu thương nếu chỉ là cảm xúc, Sẽ mong manh như gió thoảng ngang trời. Nhưng khi có trách nhiệm và cam kết, Tình yêu thành mái ấm – sáng muôn nơi. 💛
Love
Like
Yay
Angry
13
2 Bình luận 0 Chia sẽ