Bài thơ Chương 2: Gia đình trong văn hóa Việt Nam
Gia đình Việt tự bao đời bền bỉ,
Như tre xanh đứng thẳng giữa phong ba.
Từ mái lá đơn sơ nơi thôn dã,
Đến phố phường rực rỡ ánh đèn hoa.
Gia đình là cội nguồn của dân tộc,
Nơi ươm mầm nhân nghĩa với thủy chung.
Chữ “hiếu” được truyền qua bao thế hệ,
Chữ “tình” sâu hơn mọi của cải chung.
Bữa cơm nhỏ quây quần trong khói ấm,
Là sợi dây gắn kết những tâm hồn.
Tiếng ru mẹ thấm vào tim trẻ nhỏ,
Dạy yêu người từ thuở hãy còn non.
Ông bà kể chuyện ngày xưa gian khó,
Cháu con nghe để hiểu nghĩa ân tình.
Từ truyền thống “kính trên và nhường dưới”,
Mỗi con người học cách sống quang minh.
Gia đình Việt coi trọng nền nếp cũ,
Giữ gia phong như giữ báu vật nhà.
Dù xã hội đổi thay từng nhịp bước,
Vẫn lấy nghĩa nhân làm thước đo xa.
Trong văn hóa Việt, gia đình là gốc rễ,
Nơi kết tinh hồn nước suốt ngàn năm.
Bài thơ Chương 2: Gia đình trong văn hóa Việt Nam Gia đình Việt tự bao đời bền bỉ, Như tre xanh đứng thẳng giữa phong ba. Từ mái lá đơn sơ nơi thôn dã, Đến phố phường rực rỡ ánh đèn hoa. Gia đình là cội nguồn của dân tộc, Nơi ươm mầm nhân nghĩa với thủy chung. Chữ “hiếu” được truyền qua bao thế hệ, Chữ “tình” sâu hơn mọi của cải chung. Bữa cơm nhỏ quây quần trong khói ấm, Là sợi dây gắn kết những tâm hồn. Tiếng ru mẹ thấm vào tim trẻ nhỏ, Dạy yêu người từ thuở hãy còn non. Ông bà kể chuyện ngày xưa gian khó, Cháu con nghe để hiểu nghĩa ân tình. Từ truyền thống “kính trên và nhường dưới”, Mỗi con người học cách sống quang minh. Gia đình Việt coi trọng nền nếp cũ, Giữ gia phong như giữ báu vật nhà. Dù xã hội đổi thay từng nhịp bước, Vẫn lấy nghĩa nhân làm thước đo xa. Trong văn hóa Việt, gia đình là gốc rễ, Nơi kết tinh hồn nước suốt ngàn năm.
Love
Like
Sad
12
2 Comments 0 Shares