HNI 8/3/2026:
Bài thơ Chương 36: Gia đình và cân bằng công việc – cuộc sống
Sáng mở cửa, nắng nghiêng qua bậu,
Tiếng con cười đánh thức bình minh.
Ngoài kia phố gọi bao dự định,
Trong này nhà giữ ấm nghĩa tình.
Công việc như dòng sông cuộn chảy,
Cuốn ta đi giữa nhịp quay cuồng.
Nhưng bến đỗ bình yên sâu thẳm
Vẫn là nhà – nơi trú gió sương.
Có những tối đèn còn sáng muộn,
Bàn phím kêu thay tiếng chuyện trò.
Con chờ mẹ bên trang vở nhỏ,
Cha lặng nhìn kim phút so đo.
Ta miệt mài dựng xây sự nghiệp,
Ước tương lai đủ đầy, vững tin.
Nhưng nếu đánh rơi điều quý nhất,
Thành công kia liệu có nghĩa gì?
Cân bằng chẳng phải chia đôi hết,
Mỗi việc làm một nửa thời gian.
Mà là biết khi nào dừng lại,
Để yêu thương không lỡ nhịp vàng.
Là bữa cơm có lời hỏi thăm,
Là cuối tuần cùng nhau dạo phố.
Là gác máy khi con cần nói,
Một ánh nhìn cũng đủ ấm no.
Công việc cần ta bằng trách nhiệm,
Gia đình cần ta bởi trái tim.
Một bên xây những tầng cao rộng,
Một bên nuôi gốc rễ lặng thầm.
Hãy học cách sắp xếp ưu tiên,
Việc quan trọng đặt lên phía trước.
Đừng để “bận” thành lời quen miệng,
Che nỗi buồn sau những ước mơ.
Bởi mai này khi con khôn lớn,
Nhớ về ta đâu phải chức danh.
Mà nhớ những chiều mưa nắm tay,
Những tối cười vang cả mái nhà xanh.
Gia đình không đòi ta hoàn hảo,
Chỉ mong ta hiện diện đủ đầy.
Một giờ trọn vẹn hơn cả ngày
Mà tâm trí gửi nơi xa vắng.
Cân bằng là hành trình tỉnh thức,
Biết mình sống để làm vì ai.
Để công việc nâng tầm giá trị,
Và gia đình nuôi dưỡng tương lai.
Khi lòng yên giữa hai bờ ấy,
Ta sẽ thấy cuộc sống nhẹ tênh.
Sự nghiệp thăng hoa từ nền tảng,
Gia đình – nguồn sức mạnh vững bền.
HNI 8/3/2026: Bài thơ Chương 36: Gia đình và cân bằng công việc – cuộc sống Sáng mở cửa, nắng nghiêng qua bậu, Tiếng con cười đánh thức bình minh. Ngoài kia phố gọi bao dự định, Trong này nhà giữ ấm nghĩa tình. Công việc như dòng sông cuộn chảy, Cuốn ta đi giữa nhịp quay cuồng. Nhưng bến đỗ bình yên sâu thẳm Vẫn là nhà – nơi trú gió sương. Có những tối đèn còn sáng muộn, Bàn phím kêu thay tiếng chuyện trò. Con chờ mẹ bên trang vở nhỏ, Cha lặng nhìn kim phút so đo. Ta miệt mài dựng xây sự nghiệp, Ước tương lai đủ đầy, vững tin. Nhưng nếu đánh rơi điều quý nhất, Thành công kia liệu có nghĩa gì? Cân bằng chẳng phải chia đôi hết, Mỗi việc làm một nửa thời gian. Mà là biết khi nào dừng lại, Để yêu thương không lỡ nhịp vàng. Là bữa cơm có lời hỏi thăm, Là cuối tuần cùng nhau dạo phố. Là gác máy khi con cần nói, Một ánh nhìn cũng đủ ấm no. Công việc cần ta bằng trách nhiệm, Gia đình cần ta bởi trái tim. Một bên xây những tầng cao rộng, Một bên nuôi gốc rễ lặng thầm. Hãy học cách sắp xếp ưu tiên, Việc quan trọng đặt lên phía trước. Đừng để “bận” thành lời quen miệng, Che nỗi buồn sau những ước mơ. Bởi mai này khi con khôn lớn, Nhớ về ta đâu phải chức danh. Mà nhớ những chiều mưa nắm tay, Những tối cười vang cả mái nhà xanh. Gia đình không đòi ta hoàn hảo, Chỉ mong ta hiện diện đủ đầy. Một giờ trọn vẹn hơn cả ngày Mà tâm trí gửi nơi xa vắng. Cân bằng là hành trình tỉnh thức, Biết mình sống để làm vì ai. Để công việc nâng tầm giá trị, Và gia đình nuôi dưỡng tương lai. Khi lòng yên giữa hai bờ ấy, Ta sẽ thấy cuộc sống nhẹ tênh. Sự nghiệp thăng hoa từ nền tảng, Gia đình – nguồn sức mạnh vững bền. 🌿
Like
Love
Wow
Sad
13
0 Bình luận 0 Chia sẽ