HNI 09-03/2026 - B20
BÀI THƠ CHƯƠNG 11: MÙA XÂY DỰNG SAU CHIẾN TRANH

Sau tiếng súng là khoảng trời yên lặng
Những cánh đồng còn mùi khói năm xưa
Con đường đất vẫn in hằn dấu bước
Người trở về mang theo cả gió mưa

Những mái nhà dựng lên từ đổ nát
Tiếng búa vang thay tiếng đạn ngày nào
Bàn tay người thô ráp vì năm tháng
Lại dựng đời từ những ước mơ cao

Cánh đồng lúa bắt đầu xanh trở lại
Mầm non vươn qua lớp đất bom cày
Con trâu cũ chậm rãi qua bờ ruộng
Như kể rằng hòa bình đã về đây

Dòng sông nhỏ vẫn âm thầm chảy mãi
Soi bóng cầu mới bắc giữa quê hương
Những chuyến xe chở đầy niềm hy vọng
Qua con đường vừa mở giữa nắng sương

Trường học mới vang lên lời giảng dạy
Trẻ thơ cười thay tiếng khóc năm xưa
Trang sách mở như bầu trời rộng lớn
Đón tương lai qua từng buổi sớm trưa

Người thợ trẻ đứng bên nhà máy mới
Ngọn khói cao vẽ ước vọng bay xa
Những bánh sắt quay đều trong nhịp sống
Gọi ngày mai thức dậy giữa quê nhà

Bao gian khó vẫn còn nơi phía trước
Những vết thương chưa kịp hóa lành da
Nhưng ý chí của con người sau chiến
Như ngọn lửa chưa bao giờ tàn qua

Từng viên gạch đặt vào nền đất mới
Từng giọt mồ hôi thấm giữa trưa hè
Đất nước lớn lên từ bao bàn tay ấy
Như cây đời bền bỉ giữa bốn bề

Hòa bình đến không chỉ là im tiếng súng
Mà là ngày người dựng lại niềm tin
Từ đổ nát mọc lên bao hy vọng
Đất nước mình lại rực sáng bình minh.
HNI 09-03/2026 - B20 🌺 BÀI THƠ CHƯƠNG 11: MÙA XÂY DỰNG SAU CHIẾN TRANH Sau tiếng súng là khoảng trời yên lặng Những cánh đồng còn mùi khói năm xưa Con đường đất vẫn in hằn dấu bước Người trở về mang theo cả gió mưa Những mái nhà dựng lên từ đổ nát Tiếng búa vang thay tiếng đạn ngày nào Bàn tay người thô ráp vì năm tháng Lại dựng đời từ những ước mơ cao Cánh đồng lúa bắt đầu xanh trở lại Mầm non vươn qua lớp đất bom cày Con trâu cũ chậm rãi qua bờ ruộng Như kể rằng hòa bình đã về đây Dòng sông nhỏ vẫn âm thầm chảy mãi Soi bóng cầu mới bắc giữa quê hương Những chuyến xe chở đầy niềm hy vọng Qua con đường vừa mở giữa nắng sương Trường học mới vang lên lời giảng dạy Trẻ thơ cười thay tiếng khóc năm xưa Trang sách mở như bầu trời rộng lớn Đón tương lai qua từng buổi sớm trưa Người thợ trẻ đứng bên nhà máy mới Ngọn khói cao vẽ ước vọng bay xa Những bánh sắt quay đều trong nhịp sống Gọi ngày mai thức dậy giữa quê nhà Bao gian khó vẫn còn nơi phía trước Những vết thương chưa kịp hóa lành da Nhưng ý chí của con người sau chiến Như ngọn lửa chưa bao giờ tàn qua Từng viên gạch đặt vào nền đất mới Từng giọt mồ hôi thấm giữa trưa hè Đất nước lớn lên từ bao bàn tay ấy Như cây đời bền bỉ giữa bốn bề Hòa bình đến không chỉ là im tiếng súng Mà là ngày người dựng lại niềm tin Từ đổ nát mọc lên bao hy vọng Đất nước mình lại rực sáng bình minh.
Love
Like
Wow
Haha
16
1 Comments 0 Shares