HNI 16/3
BÀI THƠ – CHƯƠNG 40
TÔN GIÁO HỢP NHẤT TRONG KHOA HỌC
Từ thuở con người ngước nhìn tinh tú,
Đã hỏi trời cao một chữ “Vì sao?”
Lời kinh vang giữa đêm sâu thăm thẳm,
Như ánh lửa hồng sưởi ấm khát khao.
Rồi kính hiển vi mở ra thế giới,
Hạt bụi nhỏ thôi cũng chứa nhiệm màu,
Nguyên tử xoay vòng như vòng nhân quả,
Vũ trụ co giãn nhịp thở nhiệm mầu.
Khoa học chẳng phủ nhận điều linh thánh,
Chỉ đổi ngôn từ cho sáng nghĩa hơn,
Thay phép màu bằng công trình nghiên cứu,
Thay đức tin mù bằng trí tuệ nguồn.
Tôn giáo dạy yêu thương và tỉnh thức,
Khoa học dạy ta hiểu luật vận hành,
Một bên giữ lửa lòng người nhân ái,
Một bên soi đường lý trí trong xanh.
Khi hận thù tan trong miền hiểu biết,
Khi cuồng si lắng xuống giữa bao dung,
Ta thấy Thượng Đế không ngồi trên mây trắng,
Mà ở trong tim biết sống tận cùng.
Không còn ranh giới chia bờ giáo phái,
Không còn chiến tranh nhân danh thiên đường,
Chỉ còn con người – hành tinh – sự sống,
Chung một nguồn sáng vượt mọi vô thường.
Tôn giáo hợp nhất trong nền khoa học,
Như hai dòng sông gặp giữa đại dương,
Một dòng là trí – một dòng là đức,
Hợp thành chân lý dẫn lối yêu thương.
Ngày ấy đến khi người thôi chia cắt,
Biết cúi đầu trước sự thật bao la,
Khoa học trở thành ngôn ngữ của Đạo,
Và Đạo nở hoa giữa ánh ngân hà.
HNI 16/3 BÀI THƠ – CHƯƠNG 40 TÔN GIÁO HỢP NHẤT TRONG KHOA HỌC Từ thuở con người ngước nhìn tinh tú, Đã hỏi trời cao một chữ “Vì sao?” Lời kinh vang giữa đêm sâu thăm thẳm, Như ánh lửa hồng sưởi ấm khát khao. Rồi kính hiển vi mở ra thế giới, Hạt bụi nhỏ thôi cũng chứa nhiệm màu, Nguyên tử xoay vòng như vòng nhân quả, Vũ trụ co giãn nhịp thở nhiệm mầu. Khoa học chẳng phủ nhận điều linh thánh, Chỉ đổi ngôn từ cho sáng nghĩa hơn, Thay phép màu bằng công trình nghiên cứu, Thay đức tin mù bằng trí tuệ nguồn. Tôn giáo dạy yêu thương và tỉnh thức, Khoa học dạy ta hiểu luật vận hành, Một bên giữ lửa lòng người nhân ái, Một bên soi đường lý trí trong xanh. Khi hận thù tan trong miền hiểu biết, Khi cuồng si lắng xuống giữa bao dung, Ta thấy Thượng Đế không ngồi trên mây trắng, Mà ở trong tim biết sống tận cùng. Không còn ranh giới chia bờ giáo phái, Không còn chiến tranh nhân danh thiên đường, Chỉ còn con người – hành tinh – sự sống, Chung một nguồn sáng vượt mọi vô thường. Tôn giáo hợp nhất trong nền khoa học, Như hai dòng sông gặp giữa đại dương, Một dòng là trí – một dòng là đức, Hợp thành chân lý dẫn lối yêu thương. Ngày ấy đến khi người thôi chia cắt, Biết cúi đầu trước sự thật bao la, Khoa học trở thành ngôn ngữ của Đạo, Và Đạo nở hoa giữa ánh ngân hà. — ✨ —
Like
Love
Angry
11
1 Bình luận 0 Chia sẽ