HNI 16/3
BÀI THƠ – CHƯƠNG 41
ĐẠO LÀM NGƯỜI TRONG THỜI HẬU VẬT CHẤT
Khi máy móc thay tay người lao động,
Trí tuệ nhân tạo học nói, học làm,
Những tòa tháp vươn lên chạm mây trắng,
Vật chất dư đầy như sóng biển tràn.
Ta tưởng thế là nhân loại đã đủ,
Chỉ cần công nghệ dẫn lối tương lai,
Nhưng giữa phố đông lòng người trống vắng,
Vì thiếu một điều: đạo sống trong ai.
Thời hậu vật chất – không còn đói nghèo,
Nhưng khát nghĩa tình lại thêm da diết,
Không thiếu tiện nghi, chỉ thiếu thấu hiểu,
Không thiếu dữ liệu, chỉ thiếu tha thiết.
Đạo làm người đâu nằm trong của cải,
Chẳng đo bằng vàng, chẳng tính bằng tên,
Mà ở cách ta đối diện sự thật,
Giữ chữ nhân hòa giữa cõi lênh đênh.
Biết ơn từng giọt mồ hôi quá khứ,
Biết giữ màu xanh của đất, của rừng,
Biết cúi xuống khi thành công quá lớn,
Biết đứng lên khi lẽ phải ngập ngừng.
Công nghệ mạnh mà lòng người yếu đuối,
Thì văn minh cũng chỉ lớp vỏ thôi,
Chỉ khi đạo đức làm nền phát triển,
Nhân loại mới thực sự lớn lên rồi.
Thời hậu vật chất cần người tỉnh thức,
Biết sống sâu hơn giữa thế giới nhanh,
Biết chọn điều thiện giữa muôn lựa chọn,
Giữ tâm trong như giọt nắng đầu cành.
Đạo làm người không xưa, không mới,
Chỉ đổi hình hài theo mỗi kỷ nguyên,
Giữa trí tuệ số và dòng dữ liệu,
Vẫn cần một trái tim biết dịu hiền.
Ngày mai đến không nằm trong máy móc,
Mà trong cách người đối xử với nhau,
Hậu vật chất – nếu còn tình nhân ái,
Thì tương lai sẽ nở đóa hoa màu.
HNI 16/3 BÀI THƠ – CHƯƠNG 41 ĐẠO LÀM NGƯỜI TRONG THỜI HẬU VẬT CHẤT Khi máy móc thay tay người lao động, Trí tuệ nhân tạo học nói, học làm, Những tòa tháp vươn lên chạm mây trắng, Vật chất dư đầy như sóng biển tràn. Ta tưởng thế là nhân loại đã đủ, Chỉ cần công nghệ dẫn lối tương lai, Nhưng giữa phố đông lòng người trống vắng, Vì thiếu một điều: đạo sống trong ai. Thời hậu vật chất – không còn đói nghèo, Nhưng khát nghĩa tình lại thêm da diết, Không thiếu tiện nghi, chỉ thiếu thấu hiểu, Không thiếu dữ liệu, chỉ thiếu tha thiết. Đạo làm người đâu nằm trong của cải, Chẳng đo bằng vàng, chẳng tính bằng tên, Mà ở cách ta đối diện sự thật, Giữ chữ nhân hòa giữa cõi lênh đênh. Biết ơn từng giọt mồ hôi quá khứ, Biết giữ màu xanh của đất, của rừng, Biết cúi xuống khi thành công quá lớn, Biết đứng lên khi lẽ phải ngập ngừng. Công nghệ mạnh mà lòng người yếu đuối, Thì văn minh cũng chỉ lớp vỏ thôi, Chỉ khi đạo đức làm nền phát triển, Nhân loại mới thực sự lớn lên rồi. Thời hậu vật chất cần người tỉnh thức, Biết sống sâu hơn giữa thế giới nhanh, Biết chọn điều thiện giữa muôn lựa chọn, Giữ tâm trong như giọt nắng đầu cành. Đạo làm người không xưa, không mới, Chỉ đổi hình hài theo mỗi kỷ nguyên, Giữa trí tuệ số và dòng dữ liệu, Vẫn cần một trái tim biết dịu hiền. Ngày mai đến không nằm trong máy móc, Mà trong cách người đối xử với nhau, Hậu vật chất – nếu còn tình nhân ái, Thì tương lai sẽ nở đóa hoa màu. — 🌿 —
Like
Love
Angry
10
1 Bình luận 0 Chia sẽ