HNJ 17-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 43: GIỮ HỒN DƯỢC LIỆU VIỆT NAM
Rừng xanh ôm ấp núi đồi
Bao nhiêu dược quý sáng ngời quê hương
Ngàn năm lưu giữ tinh sương
Lá cây, rễ cỏ vấn vương thuốc lành
Cha ông để lại màu xanh
Bao bài thuốc quý mong manh giữa đời
Nay rừng thưa vắng dần rồi
Cây xưa cạn kiệt, đất đồi xót xa
Bao người khai thác gần xa
Chưa kịp gìn giữ đã là mất đi
Một mai con cháu còn chi
Ngoài trang sách cũ khắc ghi tên rừng
Phải chăng đã đến lúc dừng
Để nghe đất gọi, để cùng hồi sinh
Giữ cây cũng chính giữ mình
Giữ nguồn sự sống, giữ tình quê hương
Trồng thêm từng gốc dược vương
Cho đời thêm khỏe, cho đường thêm xanh
Không còn khai thác mong manh
Mà là vun trồng dài thành tương lai
Người dân gắn bó từng ngày
Xem cây dược liệu là tài sản chung
Không còn chặt phá vô cùng
Mà là gìn giữ tận cùng thiên nhiên
Du khách tìm đến trải nghiệm
Giữa rừng dược liệu bình yên đất lành
Khoa học tiếp sức trưởng thành
Giúp cây phát triển vươn cành vươn xa
Số hóa từng giống từng loài
Giữ nguồn gen quý cho mai sau này
Mỗi vùng dược liệu dựng xây
Thành nơi kinh tế đổi thay xóm làng
Không còn nghèo khó lang thang
Người dân ổn định, vững vàng quê hương
Dược liệu tỏa khắp muôn phương
Mang theo bản sắc quê hương Việt mình
Từ rừng đến tận thị thành
Sản phẩm lan tỏa nghĩa tình đất quê
Một cây giữ trọn lời thề
Giữ nguồn sức khỏe, giữ quê lâu bền.
BÀI THƠ CHƯƠNG 43: GIỮ HỒN DƯỢC LIỆU VIỆT NAM
Rừng xanh ôm ấp núi đồi
Bao nhiêu dược quý sáng ngời quê hương
Ngàn năm lưu giữ tinh sương
Lá cây, rễ cỏ vấn vương thuốc lành
Cha ông để lại màu xanh
Bao bài thuốc quý mong manh giữa đời
Nay rừng thưa vắng dần rồi
Cây xưa cạn kiệt, đất đồi xót xa
Bao người khai thác gần xa
Chưa kịp gìn giữ đã là mất đi
Một mai con cháu còn chi
Ngoài trang sách cũ khắc ghi tên rừng
Phải chăng đã đến lúc dừng
Để nghe đất gọi, để cùng hồi sinh
Giữ cây cũng chính giữ mình
Giữ nguồn sự sống, giữ tình quê hương
Trồng thêm từng gốc dược vương
Cho đời thêm khỏe, cho đường thêm xanh
Không còn khai thác mong manh
Mà là vun trồng dài thành tương lai
Người dân gắn bó từng ngày
Xem cây dược liệu là tài sản chung
Không còn chặt phá vô cùng
Mà là gìn giữ tận cùng thiên nhiên
Du khách tìm đến trải nghiệm
Giữa rừng dược liệu bình yên đất lành
Khoa học tiếp sức trưởng thành
Giúp cây phát triển vươn cành vươn xa
Số hóa từng giống từng loài
Giữ nguồn gen quý cho mai sau này
Mỗi vùng dược liệu dựng xây
Thành nơi kinh tế đổi thay xóm làng
Không còn nghèo khó lang thang
Người dân ổn định, vững vàng quê hương
Dược liệu tỏa khắp muôn phương
Mang theo bản sắc quê hương Việt mình
Từ rừng đến tận thị thành
Sản phẩm lan tỏa nghĩa tình đất quê
Một cây giữ trọn lời thề
Giữ nguồn sức khỏe, giữ quê lâu bền.
HNJ 17-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 43: GIỮ HỒN DƯỢC LIỆU VIỆT NAM
Rừng xanh ôm ấp núi đồi
Bao nhiêu dược quý sáng ngời quê hương
Ngàn năm lưu giữ tinh sương
Lá cây, rễ cỏ vấn vương thuốc lành
Cha ông để lại màu xanh
Bao bài thuốc quý mong manh giữa đời
Nay rừng thưa vắng dần rồi
Cây xưa cạn kiệt, đất đồi xót xa
Bao người khai thác gần xa
Chưa kịp gìn giữ đã là mất đi
Một mai con cháu còn chi
Ngoài trang sách cũ khắc ghi tên rừng
Phải chăng đã đến lúc dừng
Để nghe đất gọi, để cùng hồi sinh
Giữ cây cũng chính giữ mình
Giữ nguồn sự sống, giữ tình quê hương
Trồng thêm từng gốc dược vương
Cho đời thêm khỏe, cho đường thêm xanh
Không còn khai thác mong manh
Mà là vun trồng dài thành tương lai
Người dân gắn bó từng ngày
Xem cây dược liệu là tài sản chung
Không còn chặt phá vô cùng
Mà là gìn giữ tận cùng thiên nhiên
Du khách tìm đến trải nghiệm
Giữa rừng dược liệu bình yên đất lành
Khoa học tiếp sức trưởng thành
Giúp cây phát triển vươn cành vươn xa
Số hóa từng giống từng loài
Giữ nguồn gen quý cho mai sau này
Mỗi vùng dược liệu dựng xây
Thành nơi kinh tế đổi thay xóm làng
Không còn nghèo khó lang thang
Người dân ổn định, vững vàng quê hương
Dược liệu tỏa khắp muôn phương
Mang theo bản sắc quê hương Việt mình
Từ rừng đến tận thị thành
Sản phẩm lan tỏa nghĩa tình đất quê
Một cây giữ trọn lời thề
Giữ nguồn sức khỏe, giữ quê lâu bền.