JNI 21-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 16: HỆ SINH THÁI SỐNG – NỀN TẢNG CỦA SÂM

Đất nằm ôm lấy rễ sâu
Giữ bao sinh khí nhiệm màu
Từng lớp mùn dày tích tụ
Nuôi mầm sống lớn về sau

Nước trôi từ suối trên ngàn
Mang theo tinh túy dịu dàng
Len vào từng khe đất nhỏ
Gieo nguồn sinh lực miên man

Dưới lòng đất tối bao la
Có muôn vi sinh hiền hòa
Âm thầm làm nên sự sống
Không ai thấy mặt tên qua

Vi khuẩn cần mẫn đêm ngày
Phân hủy lá mục nơi này
Trả về dưỡng chất cho đất
Cho cây thêm vững rễ dày

Nấm kia kết nối rễ cây
Dẫn đường dưỡng chất về đây
Như người bạn thân thầm lặng
Chung tay nuôi dưỡng từng ngày

Cây sâm không sống riêng mình
Mà trong hệ thống hữu tình
Đất – nước – vi sinh gắn kết
Tạo nên một thể sinh linh

Tán rừng che nắng dịu êm
Giữ cho hơi đất êm đềm
Không gian mát lành bao phủ
Cho sâm an trú từng đêm

Gió về mang chút hương rừng
Lá rơi phủ kín tầng tầng
Mỗi chiếc lá là nguồn sống
Trở về nuôi đất âm thầm

Nếu đất một ngày cạn kiệt
Sâm kia khó thể bền miết
Nếu nước một lần ô nhiễm
Sự sống cũng dần ly biệt

Nếu vi sinh bị tổn thương
Hệ rễ sẽ mất con đường
Không còn ai nuôi dưỡng nữa
Sâm rồi cũng hóa vô thường

Hệ sinh thái là vòng tròn
Không ai đứng tách riêng còn
Mỗi phần là một mắc xích
Liên kết bền vững vuông tròn

Con người nếu biết giữ gìn
Thiên nhiên sẽ trả ân tình
Trao lại nguồn sống dồi dào
Cho đời thêm đẹp thêm xinh

Đừng vì lợi ích nhất thời
Mà làm tổn hại đất trời
Một khi cân bằng mất đi
Khó mà phục hồi như xưa

Sâm dạy ta hiểu sâu xa
Rằng không sống tách riêng ra
Muốn lớn phải nhờ hệ thống
Gắn kết bền vững chan hòa

Một hạt sâm nhỏ bé thôi
Nhưng mang cả đất trong người
Mang cả dòng nước nuôi dưỡng
Mang vi sinh sống muôn đời

Trồng sâm không chỉ trồng cây
Mà là giữ đất nơi đây
Giữ nguồn nước trong tinh sạch
Giữ rừng xanh mãi tháng ngày

Hệ sinh thái chính là nền
Giữ cho sự sống vững bền
Không gì thay thế được nó
Dù tiền bạc có nhiều thêm

Hãy học cách sống cân bằng
Như rừng, như đất, như sâm
Không tranh giành, không phá vỡ
Mà cùng nuôi dưỡng âm thầm

Ngày mai khi rừng còn xanh
Đất còn hơi ấm trong lành
Sâm còn vươn mình lặng lẽ
Thì đời còn mãi an lành

Đất – nước – vi sinh hòa ca
Viết nên khúc nhạc bao la
Về một hành trình bền vững
Của sự sống giữa thiên hà
JNI 21-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 16: HỆ SINH THÁI SỐNG – NỀN TẢNG CỦA SÂM Đất nằm ôm lấy rễ sâu Giữ bao sinh khí nhiệm màu Từng lớp mùn dày tích tụ Nuôi mầm sống lớn về sau Nước trôi từ suối trên ngàn Mang theo tinh túy dịu dàng Len vào từng khe đất nhỏ Gieo nguồn sinh lực miên man Dưới lòng đất tối bao la Có muôn vi sinh hiền hòa Âm thầm làm nên sự sống Không ai thấy mặt tên qua Vi khuẩn cần mẫn đêm ngày Phân hủy lá mục nơi này Trả về dưỡng chất cho đất Cho cây thêm vững rễ dày Nấm kia kết nối rễ cây Dẫn đường dưỡng chất về đây Như người bạn thân thầm lặng Chung tay nuôi dưỡng từng ngày Cây sâm không sống riêng mình Mà trong hệ thống hữu tình Đất – nước – vi sinh gắn kết Tạo nên một thể sinh linh Tán rừng che nắng dịu êm Giữ cho hơi đất êm đềm Không gian mát lành bao phủ Cho sâm an trú từng đêm Gió về mang chút hương rừng Lá rơi phủ kín tầng tầng Mỗi chiếc lá là nguồn sống Trở về nuôi đất âm thầm Nếu đất một ngày cạn kiệt Sâm kia khó thể bền miết Nếu nước một lần ô nhiễm Sự sống cũng dần ly biệt Nếu vi sinh bị tổn thương Hệ rễ sẽ mất con đường Không còn ai nuôi dưỡng nữa Sâm rồi cũng hóa vô thường Hệ sinh thái là vòng tròn Không ai đứng tách riêng còn Mỗi phần là một mắc xích Liên kết bền vững vuông tròn Con người nếu biết giữ gìn Thiên nhiên sẽ trả ân tình Trao lại nguồn sống dồi dào Cho đời thêm đẹp thêm xinh Đừng vì lợi ích nhất thời Mà làm tổn hại đất trời Một khi cân bằng mất đi Khó mà phục hồi như xưa Sâm dạy ta hiểu sâu xa Rằng không sống tách riêng ra Muốn lớn phải nhờ hệ thống Gắn kết bền vững chan hòa Một hạt sâm nhỏ bé thôi Nhưng mang cả đất trong người Mang cả dòng nước nuôi dưỡng Mang vi sinh sống muôn đời Trồng sâm không chỉ trồng cây Mà là giữ đất nơi đây Giữ nguồn nước trong tinh sạch Giữ rừng xanh mãi tháng ngày Hệ sinh thái chính là nền Giữ cho sự sống vững bền Không gì thay thế được nó Dù tiền bạc có nhiều thêm Hãy học cách sống cân bằng Như rừng, như đất, như sâm Không tranh giành, không phá vỡ Mà cùng nuôi dưỡng âm thầm Ngày mai khi rừng còn xanh Đất còn hơi ấm trong lành Sâm còn vươn mình lặng lẽ Thì đời còn mãi an lành Đất – nước – vi sinh hòa ca Viết nên khúc nhạc bao la Về một hành trình bền vững Của sự sống giữa thiên hà 🌱
Love
Angry
3
0 Comments 0 Shares