HNI 22-3
BÀI THƠ – CHƯƠNG 27
Giấc mơ 100 tuổi khỏe mạnh

Trăm năm đâu chỉ là con số,
Mà là hành trình sống an nhiên,
Thân vững vàng – tâm không vướng bận,
Giữa đất trời, nhẹ bước bình yên.

Một đời người, không cần vội vã,
Chỉ cần sống đúng với tự nhiên,
Ăn lành – ngủ đủ – lòng thanh thản,
Mỗi sớm mai… lại thấy mình hiền.

Sâm lặng lẽ lớn trong rừng sâu,
Hấp tinh hoa của đất nhiệm màu,
Gửi vào người nguồn sinh lực mới,
Chữa từ gốc – chứ chẳng từ đau.

Không phải thuốc cho ngày đổ bệnh,
Mà là bạn của những tháng năm,
Giữ thân khỏe, giữ tâm sáng tỏ,
Để đời người… sống trọn trăm năm.

Ngôi làng nhỏ – mà mang giấc lớn,
Nơi con người sống thuận thiên nhiên,
Có cây thuốc, có tình, có nghĩa,
Có tiếng cười lan giữa bình yên.

Người cao tuổi không còn đơn độc,
Là bóng cây che mát đời sau,
Là ký ức, là nguồn trí tuệ,
Là ánh đèn soi sáng mai sau.

Một cộng đồng cùng nhau gìn giữ,
Từng bữa ăn, từng nhịp thở sâu,
Không chỉ sống – mà còn sống khỏe,
Không chỉ lâu – mà sống nhiệm màu.

Trăm năm ấy… không là viễn tưởng,
Nếu hôm nay ta sống thật tâm,
Một thói quen – đổi thay vận mệnh,
Một lựa chọn – chạm đến trăm năm.

Sống trăm tuổi – không là ước hẹn,
Mà là đường ta bước mỗi ngày,
Có sâm – có tình – có hệ sinh thái,
Thì đời người… nở rộ tương lai.
Đọc thêm
HNI 22-3 BÀI THƠ – CHƯƠNG 27 Giấc mơ 100 tuổi khỏe mạnh Trăm năm đâu chỉ là con số, Mà là hành trình sống an nhiên, Thân vững vàng – tâm không vướng bận, Giữa đất trời, nhẹ bước bình yên. Một đời người, không cần vội vã, Chỉ cần sống đúng với tự nhiên, Ăn lành – ngủ đủ – lòng thanh thản, Mỗi sớm mai… lại thấy mình hiền. Sâm lặng lẽ lớn trong rừng sâu, Hấp tinh hoa của đất nhiệm màu, Gửi vào người nguồn sinh lực mới, Chữa từ gốc – chứ chẳng từ đau. Không phải thuốc cho ngày đổ bệnh, Mà là bạn của những tháng năm, Giữ thân khỏe, giữ tâm sáng tỏ, Để đời người… sống trọn trăm năm. Ngôi làng nhỏ – mà mang giấc lớn, Nơi con người sống thuận thiên nhiên, Có cây thuốc, có tình, có nghĩa, Có tiếng cười lan giữa bình yên. Người cao tuổi không còn đơn độc, Là bóng cây che mát đời sau, Là ký ức, là nguồn trí tuệ, Là ánh đèn soi sáng mai sau. Một cộng đồng cùng nhau gìn giữ, Từng bữa ăn, từng nhịp thở sâu, Không chỉ sống – mà còn sống khỏe, Không chỉ lâu – mà sống nhiệm màu. Trăm năm ấy… không là viễn tưởng, Nếu hôm nay ta sống thật tâm, Một thói quen – đổi thay vận mệnh, Một lựa chọn – chạm đến trăm năm. Sống trăm tuổi – không là ước hẹn, Mà là đường ta bước mỗi ngày, Có sâm – có tình – có hệ sinh thái, Thì đời người… nở rộ tương lai. Đọc thêm
Love
Wow
2
0 Bình luận 0 Chia sẽ