HNI 9/9: Bài thơ chương 39: Sống An Nhiên Giữa Biến Động
Giữa cuồng phong, bão tố dâng tràn,
Người thuận Đạo chẳng hề hoang mang.
Ngoài kia sóng dữ vỗ tan,
Trong tâm tĩnh lặng, bình an vững vàng.
Cuộc đời vốn đổi thay không ngừng,
Lúc thăng hoa, lúc chìm trong tận cùng.
Ai níu giữ, tâm thêm trĩu nặng,
Ai buông xả, lòng nhẹ mênh mông.

Người sống thuận Đạo như mây,
Theo gió mà đi, chẳng tranh đúng sai.
Trời đất xoay vòng, xuân qua hạ tới,
Hoa nở, hoa tàn, cũng là lẽ thôi.

Thế gian biến động muôn hình,
Kẻ tham sân giành nhau lợi danh.
Kẻ thuận Đạo chẳng bon chen,
Giữ tâm như nước, soi miền trời xanh.

Giữa khủng hoảng, vạn người run rẩy,
Người an nhiên mỉm cười chậm rãi.
Biết rằng khổ đau cũng qua,
Như mưa bão rồi tan trong nắng vàng.

Không hoảng loạn trước mất – còn,
Không sợ hãi trước thắng – thua.
Đạo là dòng chảy vô hình,
Đưa ta vượt khỏi bóng đêm, tới sáng.

Người thuận Đạo sống giữa đời,
Thấy bi thương cũng hóa thành lời ca.
Thấy đổ nát cũng gieo mầm mới,
Thấy hỗn loạn cũng luyện tâm ta.

An nhiên chẳng phải thờ ơ,
Mà là sáng suốt, thấu triệt nguồn cơn.
Biến động chỉ là thử thách,
Để soi rõ sức mạnh tâm hồn.

Hãy như tre trước gió lay,
Mềm dẻo cúi đầu, chẳng hề gãy thân.
Hãy như núi đứng ngàn năm,
Dù phong ba cũng chẳng lung lay.

Người thuận Đạo không tìm trốn tránh,
Mà bước vào đời với bước chân vững vàng.
Không chống cự dòng sông chảy xiết,
Mà hòa theo để vượt đại dương.

Khủng hoảng đến, lòng người tan tác,
Nhưng ai tĩnh tại, sẽ hóa an nhiên.
Biến động như khói mây bay,
Người thuận Đạo vẫn nắm tay bình yên.

Đạo không xa, Đạo ngay trong ta,
Trong hơi thở, trong từng nhịp sống.
Giữ chánh niệm giữa đời thường,
Thì muôn phong ba cũng thành nhẹ gió.

Người thuận Đạo chẳng cầu yên ả,
Mà tìm bình an giữa chốn phong ba.
Vì đời đâu mãi phẳng lặng,
Có bão tố mới rạng trời xanh.
HNI 9/9: 📕Bài thơ chương 39: Sống An Nhiên Giữa Biến Động Giữa cuồng phong, bão tố dâng tràn, Người thuận Đạo chẳng hề hoang mang. Ngoài kia sóng dữ vỗ tan, Trong tâm tĩnh lặng, bình an vững vàng. Cuộc đời vốn đổi thay không ngừng, Lúc thăng hoa, lúc chìm trong tận cùng. Ai níu giữ, tâm thêm trĩu nặng, Ai buông xả, lòng nhẹ mênh mông. Người sống thuận Đạo như mây, Theo gió mà đi, chẳng tranh đúng sai. Trời đất xoay vòng, xuân qua hạ tới, Hoa nở, hoa tàn, cũng là lẽ thôi. Thế gian biến động muôn hình, Kẻ tham sân giành nhau lợi danh. Kẻ thuận Đạo chẳng bon chen, Giữ tâm như nước, soi miền trời xanh. Giữa khủng hoảng, vạn người run rẩy, Người an nhiên mỉm cười chậm rãi. Biết rằng khổ đau cũng qua, Như mưa bão rồi tan trong nắng vàng. Không hoảng loạn trước mất – còn, Không sợ hãi trước thắng – thua. Đạo là dòng chảy vô hình, Đưa ta vượt khỏi bóng đêm, tới sáng. Người thuận Đạo sống giữa đời, Thấy bi thương cũng hóa thành lời ca. Thấy đổ nát cũng gieo mầm mới, Thấy hỗn loạn cũng luyện tâm ta. An nhiên chẳng phải thờ ơ, Mà là sáng suốt, thấu triệt nguồn cơn. Biến động chỉ là thử thách, Để soi rõ sức mạnh tâm hồn. Hãy như tre trước gió lay, Mềm dẻo cúi đầu, chẳng hề gãy thân. Hãy như núi đứng ngàn năm, Dù phong ba cũng chẳng lung lay. Người thuận Đạo không tìm trốn tránh, Mà bước vào đời với bước chân vững vàng. Không chống cự dòng sông chảy xiết, Mà hòa theo để vượt đại dương. Khủng hoảng đến, lòng người tan tác, Nhưng ai tĩnh tại, sẽ hóa an nhiên. Biến động như khói mây bay, Người thuận Đạo vẫn nắm tay bình yên. Đạo không xa, Đạo ngay trong ta, Trong hơi thở, trong từng nhịp sống. Giữ chánh niệm giữa đời thường, Thì muôn phong ba cũng thành nhẹ gió. Người thuận Đạo chẳng cầu yên ả, Mà tìm bình an giữa chốn phong ba. Vì đời đâu mãi phẳng lặng, Có bão tố mới rạng trời xanh.
Like
Love
Haha
Sad
Angry
10
1 Bình luận 0 Chia sẽ