HNI 9/9: Bài hát chương 39: Sống An Nhiên Giữa Biến Động
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 1]
Thế gian đổi thay, mây mù che lối,
Con người lao đao trước sóng dữ tràn.
Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang,
Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước.
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 2]
Cơn gió lớn có thể quật ngã cây,
Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ.
Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ,
Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên.
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 3]
Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng,
Người tham lam tự thiêu mình trong ấy.
Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi,
Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười.
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 4]
Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm,
Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi.
Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi,
An trú hiện tại là niềm vô tận.
[Điệp khúc nâng cao]
Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ,
Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh.
Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành,
Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng.
[Kết thúc]
Một đời người, mấy lần bão tố,
Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo.
Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa,
Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 1]
Thế gian đổi thay, mây mù che lối,
Con người lao đao trước sóng dữ tràn.
Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang,
Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước.
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 2]
Cơn gió lớn có thể quật ngã cây,
Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ.
Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ,
Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên.
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 3]
Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng,
Người tham lam tự thiêu mình trong ấy.
Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi,
Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười.
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 4]
Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm,
Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi.
Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi,
An trú hiện tại là niềm vô tận.
[Điệp khúc nâng cao]
Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ,
Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh.
Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành,
Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng.
[Kết thúc]
Một đời người, mấy lần bão tố,
Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo.
Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa,
Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.
HNI 9/9: 🎵Bài hát chương 39: 🎤Sống An Nhiên Giữa Biến Động
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 1]
Thế gian đổi thay, mây mù che lối,
Con người lao đao trước sóng dữ tràn.
Ai ôm sợ hãi sẽ mãi hoang mang,
Ai thuận Đạo thì lòng như mặt nước.
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 2]
Cơn gió lớn có thể quật ngã cây,
Nhưng không thể quật hồn người sáng tỏ.
Người hiểu Đạo biết buông, biết bỏ,
Giữa hỗn loạn tìm thấy chốn an yên.
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 3]
Khủng hoảng đến như ngọn lửa đỏ bùng,
Người tham lam tự thiêu mình trong ấy.
Người an nhiên chọn bước đi chậm rãi,
Để từng ngày vẫn giữ được nụ cười.
[Điệp khúc]
Sống an nhiên giữa muôn trùng biến động,
Trái tim hiền như suối chảy trong veo.
Thuận theo Đạo, không sợ hãi, không gieo,
Trong bão tố vẫn nở hoa lặng lẽ.
[Đoạn 4]
Hãy ngẩng đầu ngắm trời xanh thăm thẳm,
Biết đời người chỉ là chớp mắt thôi.
Thịnh suy mất còn – hạt cát lặng trôi,
An trú hiện tại là niềm vô tận.
[Điệp khúc nâng cao]
Sống an nhiên, dẫu phong ba cuồng nộ,
Tâm trong ngần như ánh sáng bình minh.
Sống thuận Đạo, như sóng nước yên lành,
Dù giông tố – lòng vẫn hoài tĩnh lặng.
[Kết thúc]
Một đời người, mấy lần bão tố,
Chỉ an nhiên mới hóa giải sầu lo.
Thuận theo Đạo, gieo tình thương chan chứa,
Giữa biến động – hoa vẫn nở trong tim.