HNI 27/3/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 7: TỰ DO Ý CHÍ VÀ ĐỊNH MỆNH
Ta sinh giữa dòng đời vô tận
Nghe thời gian kể chuyện xa xôi
Hỏi rằng số phận đã rồi
Hay ta tự viết cuộc đời chính ta
Có người tin mệnh trời an bài
Có người tin sức mình thay đổi
Giữa hai bờ sóng nổi
Con thuyền đời biết trôi về đâu
Định mệnh như sợi chỉ màu
Giăng ngang giữa cõi nhiệm màu nhân sinh
Nhưng tay ta vẫn lặng thinh
Cầm kim khâu lấy hành trình riêng ta
Nếu đời chỉ có an bài
Sao còn mơ ước ngày mai rực hồng
Sao còn nỗ lực vun trồng
Bao nhiêu hi vọng giữa dòng thời gian
Nếu đời tự quyết hoàn toàn
Vì sao có lúc muôn vàn bão giông
Có khi gió nổi mênh mông
Khiến ta lạc giữa hư không cuộc đời
Có lẽ chân lý đơn sơ
Là con thuyền nhỏ giữa bờ định mệnh
Sóng kia dù dữ hay hiền
Tay chèo vẫn phải tự mình cầm thôi
Định mệnh là gió ngoài khơi
Ý chí là cánh buồm đời căng lên
Gió to thì buồm vững bền
Gió yên ta vẫn tiến lên từng ngày
Chẳng ai chọn được nơi sinh
Nhưng ta chọn cách hành trình đi qua
Chẳng ai chọn lúc phong ba
Nhưng ta chọn cách vượt qua bão đời
Có người buông bỏ cuộc chơi
Nói rằng số phận đã thời an bài
Có người bền chí ngày mai
Dẫu nghìn gian khó vẫn hoài bước đi
Đường dài lắm lúc sầu bi
Nhưng trong nghịch cảnh ta ghi dấu mình
Chính khi đối diện vô minh
Tự do ý chí mới hình thành ra
Định mệnh không phải xiềng xích
Mà là bài học gửi trao cho người
Ai dám đứng giữa cuộc đời
Biến nghịch cảnh hóa rạng ngời tương lai
Hạt mầm ngủ dưới đất sâu
Có hay số phận bắt đầu từ đây
Nếu không vươn lên từng ngày
Muôn năm vẫn chỉ nằm say trong lòng
Con người cũng giống hạt mầm
Giữa bao thử thách âm thầm lớn lên
Tự do ý chí gọi tên
Để ta bước tiếp dù đêm chưa tàn
Đừng tin số phận phủ màn
Đừng quên ta có muôn vàn lựa chọn
Mỗi ngày một bước nhỏ gọn
Cũng làm thay đổi con đường mai sau
Định mệnh không phải thương đau
Mà là bức vẽ ban đầu cuộc sống
Ý chí là nét bút hồng
Tô nên màu sắc mênh mông cuộc đời
Ngày mai còn ở phía trời
Nhưng hôm nay đã gọi mời ta đi
Giữa hai bờ mộng – thực kia
Ta là người viết bản ghi phận mình.
BÀI THƠ CHƯƠNG 7: TỰ DO Ý CHÍ VÀ ĐỊNH MỆNH
Ta sinh giữa dòng đời vô tận
Nghe thời gian kể chuyện xa xôi
Hỏi rằng số phận đã rồi
Hay ta tự viết cuộc đời chính ta
Có người tin mệnh trời an bài
Có người tin sức mình thay đổi
Giữa hai bờ sóng nổi
Con thuyền đời biết trôi về đâu
Định mệnh như sợi chỉ màu
Giăng ngang giữa cõi nhiệm màu nhân sinh
Nhưng tay ta vẫn lặng thinh
Cầm kim khâu lấy hành trình riêng ta
Nếu đời chỉ có an bài
Sao còn mơ ước ngày mai rực hồng
Sao còn nỗ lực vun trồng
Bao nhiêu hi vọng giữa dòng thời gian
Nếu đời tự quyết hoàn toàn
Vì sao có lúc muôn vàn bão giông
Có khi gió nổi mênh mông
Khiến ta lạc giữa hư không cuộc đời
Có lẽ chân lý đơn sơ
Là con thuyền nhỏ giữa bờ định mệnh
Sóng kia dù dữ hay hiền
Tay chèo vẫn phải tự mình cầm thôi
Định mệnh là gió ngoài khơi
Ý chí là cánh buồm đời căng lên
Gió to thì buồm vững bền
Gió yên ta vẫn tiến lên từng ngày
Chẳng ai chọn được nơi sinh
Nhưng ta chọn cách hành trình đi qua
Chẳng ai chọn lúc phong ba
Nhưng ta chọn cách vượt qua bão đời
Có người buông bỏ cuộc chơi
Nói rằng số phận đã thời an bài
Có người bền chí ngày mai
Dẫu nghìn gian khó vẫn hoài bước đi
Đường dài lắm lúc sầu bi
Nhưng trong nghịch cảnh ta ghi dấu mình
Chính khi đối diện vô minh
Tự do ý chí mới hình thành ra
Định mệnh không phải xiềng xích
Mà là bài học gửi trao cho người
Ai dám đứng giữa cuộc đời
Biến nghịch cảnh hóa rạng ngời tương lai
Hạt mầm ngủ dưới đất sâu
Có hay số phận bắt đầu từ đây
Nếu không vươn lên từng ngày
Muôn năm vẫn chỉ nằm say trong lòng
Con người cũng giống hạt mầm
Giữa bao thử thách âm thầm lớn lên
Tự do ý chí gọi tên
Để ta bước tiếp dù đêm chưa tàn
Đừng tin số phận phủ màn
Đừng quên ta có muôn vàn lựa chọn
Mỗi ngày một bước nhỏ gọn
Cũng làm thay đổi con đường mai sau
Định mệnh không phải thương đau
Mà là bức vẽ ban đầu cuộc sống
Ý chí là nét bút hồng
Tô nên màu sắc mênh mông cuộc đời
Ngày mai còn ở phía trời
Nhưng hôm nay đã gọi mời ta đi
Giữa hai bờ mộng – thực kia
Ta là người viết bản ghi phận mình.
HNI 27/3/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 7: TỰ DO Ý CHÍ VÀ ĐỊNH MỆNH
Ta sinh giữa dòng đời vô tận
Nghe thời gian kể chuyện xa xôi
Hỏi rằng số phận đã rồi
Hay ta tự viết cuộc đời chính ta
Có người tin mệnh trời an bài
Có người tin sức mình thay đổi
Giữa hai bờ sóng nổi
Con thuyền đời biết trôi về đâu
Định mệnh như sợi chỉ màu
Giăng ngang giữa cõi nhiệm màu nhân sinh
Nhưng tay ta vẫn lặng thinh
Cầm kim khâu lấy hành trình riêng ta
Nếu đời chỉ có an bài
Sao còn mơ ước ngày mai rực hồng
Sao còn nỗ lực vun trồng
Bao nhiêu hi vọng giữa dòng thời gian
Nếu đời tự quyết hoàn toàn
Vì sao có lúc muôn vàn bão giông
Có khi gió nổi mênh mông
Khiến ta lạc giữa hư không cuộc đời
Có lẽ chân lý đơn sơ
Là con thuyền nhỏ giữa bờ định mệnh
Sóng kia dù dữ hay hiền
Tay chèo vẫn phải tự mình cầm thôi
Định mệnh là gió ngoài khơi
Ý chí là cánh buồm đời căng lên
Gió to thì buồm vững bền
Gió yên ta vẫn tiến lên từng ngày
Chẳng ai chọn được nơi sinh
Nhưng ta chọn cách hành trình đi qua
Chẳng ai chọn lúc phong ba
Nhưng ta chọn cách vượt qua bão đời
Có người buông bỏ cuộc chơi
Nói rằng số phận đã thời an bài
Có người bền chí ngày mai
Dẫu nghìn gian khó vẫn hoài bước đi
Đường dài lắm lúc sầu bi
Nhưng trong nghịch cảnh ta ghi dấu mình
Chính khi đối diện vô minh
Tự do ý chí mới hình thành ra
Định mệnh không phải xiềng xích
Mà là bài học gửi trao cho người
Ai dám đứng giữa cuộc đời
Biến nghịch cảnh hóa rạng ngời tương lai
Hạt mầm ngủ dưới đất sâu
Có hay số phận bắt đầu từ đây
Nếu không vươn lên từng ngày
Muôn năm vẫn chỉ nằm say trong lòng
Con người cũng giống hạt mầm
Giữa bao thử thách âm thầm lớn lên
Tự do ý chí gọi tên
Để ta bước tiếp dù đêm chưa tàn
Đừng tin số phận phủ màn
Đừng quên ta có muôn vàn lựa chọn
Mỗi ngày một bước nhỏ gọn
Cũng làm thay đổi con đường mai sau
Định mệnh không phải thương đau
Mà là bức vẽ ban đầu cuộc sống
Ý chí là nét bút hồng
Tô nên màu sắc mênh mông cuộc đời
Ngày mai còn ở phía trời
Nhưng hôm nay đã gọi mời ta đi
Giữa hai bờ mộng – thực kia
Ta là người viết bản ghi phận mình.