HNI 27-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NHÂN QUẢ TRONG TÍN NGƯỠNG DÂN GIAN VIỆT NAM
Hương khói bay chiều trước mái hiên xưa
Tiếng chuông chùa rơi vào lòng tĩnh lặng
Bà kể cháu nghe chuyện đời cay đắng
Rằng gieo gì rồi cũng gặt mai sau.
Có ông trời ngồi rất cao rất sâu
Nghe tiếng thở dài của người lương thiện
Có tổ tiên dõi theo từng lời nguyện
Giữ cháu con khỏi lạc lối nhân gian.
Cây trước nhà xanh bởi nước giếng làng
Như đời người xanh nhờ điều nhân nghĩa
Ai gieo gió rồi bão giông sẽ tới
Luật đất trời chẳng bỏ sót một ai.
Bước qua cầu tre, bóng nước chao nghiêng
Lời mẹ dặn vang như câu thần chú
Ở hiền gặp lành – câu nghe quen cũ
Nhưng đời nào có cũ giữa trăm năm.
Một nén nhang thơm gửi gió âm thầm
Là lời cảm ơn đất trời che chở
Một chén nước trong đặt lên bàn thờ
Là lời hứa sống đời không phụ bạc.
Đêm tháng bảy nghe mưa rơi lác đác
Tháng cô hồn mở cửa cõi vô hình
Người sống chợt thương linh hồn phiêu bạt
Chia bát cơm như gửi chút ân tình.
Con cá nhỏ được thả về sông xanh
Một lời nguyện cho đời thêm phước đức
Bàn tay mở là bàn tay có phúc
Tâm cho đi chính là nhận lại nhiều.
Ai bước chậm trong mưa gió tiêu điều
Cũng từng nợ một ánh nhìn xa lạ
Một cái nắm tay – duyên lành kết quả
Từ hạt mầm gieo rất nhỏ ngày xưa.
Người bán hàng không nói thách lọc lừa
Tin rằng thật thà trời cao chứng giám
Người gánh nước không nề hà mưa nắng
Tin mồ hôi hóa hạt lúa thơm vàng.
Có bà cụ ngồi đếm nắng ngoài sân
Bảo cháu nhỏ: “Đừng làm điều gian dối”
Bởi nhân quả không cần ai kết tội
Chỉ lặng thầm ghi chép giữa hư không.
Mỗi nụ cười gieo xuống giữa dòng sông
Sẽ lan mãi thành trăm nghìn con sóng
Mỗi giọt nước mắt làm người đau đớn
Cũng trở về thành bão tố mai sau.
Đất quê nghèo dạy ta sống trước sau
Tin có phúc đức truyền đời con cháu
Tin tổ tiên luôn đứng nơi phía sau
Che bão gió những bước chân vụng dại.
Nhang tắt rồi nhưng niềm tin còn mãi
Luật nhân quả như mạch nước ngầm sâu
Ai sống đẹp sẽ nở hoa ngày tới
Dù hôm nay còn lắm nỗi cơ cầu.
Đêm trôi qua, sao vẫn sáng trên đầu
Như lời hứa của ngàn đời dân tộc
Sống tử tế – chính là lời cầu nguyện
Gửi đất trời qua từng nhịp tim ta.
Đọc thêm
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NHÂN QUẢ TRONG TÍN NGƯỠNG DÂN GIAN VIỆT NAM
Hương khói bay chiều trước mái hiên xưa
Tiếng chuông chùa rơi vào lòng tĩnh lặng
Bà kể cháu nghe chuyện đời cay đắng
Rằng gieo gì rồi cũng gặt mai sau.
Có ông trời ngồi rất cao rất sâu
Nghe tiếng thở dài của người lương thiện
Có tổ tiên dõi theo từng lời nguyện
Giữ cháu con khỏi lạc lối nhân gian.
Cây trước nhà xanh bởi nước giếng làng
Như đời người xanh nhờ điều nhân nghĩa
Ai gieo gió rồi bão giông sẽ tới
Luật đất trời chẳng bỏ sót một ai.
Bước qua cầu tre, bóng nước chao nghiêng
Lời mẹ dặn vang như câu thần chú
Ở hiền gặp lành – câu nghe quen cũ
Nhưng đời nào có cũ giữa trăm năm.
Một nén nhang thơm gửi gió âm thầm
Là lời cảm ơn đất trời che chở
Một chén nước trong đặt lên bàn thờ
Là lời hứa sống đời không phụ bạc.
Đêm tháng bảy nghe mưa rơi lác đác
Tháng cô hồn mở cửa cõi vô hình
Người sống chợt thương linh hồn phiêu bạt
Chia bát cơm như gửi chút ân tình.
Con cá nhỏ được thả về sông xanh
Một lời nguyện cho đời thêm phước đức
Bàn tay mở là bàn tay có phúc
Tâm cho đi chính là nhận lại nhiều.
Ai bước chậm trong mưa gió tiêu điều
Cũng từng nợ một ánh nhìn xa lạ
Một cái nắm tay – duyên lành kết quả
Từ hạt mầm gieo rất nhỏ ngày xưa.
Người bán hàng không nói thách lọc lừa
Tin rằng thật thà trời cao chứng giám
Người gánh nước không nề hà mưa nắng
Tin mồ hôi hóa hạt lúa thơm vàng.
Có bà cụ ngồi đếm nắng ngoài sân
Bảo cháu nhỏ: “Đừng làm điều gian dối”
Bởi nhân quả không cần ai kết tội
Chỉ lặng thầm ghi chép giữa hư không.
Mỗi nụ cười gieo xuống giữa dòng sông
Sẽ lan mãi thành trăm nghìn con sóng
Mỗi giọt nước mắt làm người đau đớn
Cũng trở về thành bão tố mai sau.
Đất quê nghèo dạy ta sống trước sau
Tin có phúc đức truyền đời con cháu
Tin tổ tiên luôn đứng nơi phía sau
Che bão gió những bước chân vụng dại.
Nhang tắt rồi nhưng niềm tin còn mãi
Luật nhân quả như mạch nước ngầm sâu
Ai sống đẹp sẽ nở hoa ngày tới
Dù hôm nay còn lắm nỗi cơ cầu.
Đêm trôi qua, sao vẫn sáng trên đầu
Như lời hứa của ngàn đời dân tộc
Sống tử tế – chính là lời cầu nguyện
Gửi đất trời qua từng nhịp tim ta.
Đọc thêm
HNI 27-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NHÂN QUẢ TRONG TÍN NGƯỠNG DÂN GIAN VIỆT NAM
Hương khói bay chiều trước mái hiên xưa
Tiếng chuông chùa rơi vào lòng tĩnh lặng
Bà kể cháu nghe chuyện đời cay đắng
Rằng gieo gì rồi cũng gặt mai sau.
Có ông trời ngồi rất cao rất sâu
Nghe tiếng thở dài của người lương thiện
Có tổ tiên dõi theo từng lời nguyện
Giữ cháu con khỏi lạc lối nhân gian.
Cây trước nhà xanh bởi nước giếng làng
Như đời người xanh nhờ điều nhân nghĩa
Ai gieo gió rồi bão giông sẽ tới
Luật đất trời chẳng bỏ sót một ai.
Bước qua cầu tre, bóng nước chao nghiêng
Lời mẹ dặn vang như câu thần chú
Ở hiền gặp lành – câu nghe quen cũ
Nhưng đời nào có cũ giữa trăm năm.
Một nén nhang thơm gửi gió âm thầm
Là lời cảm ơn đất trời che chở
Một chén nước trong đặt lên bàn thờ
Là lời hứa sống đời không phụ bạc.
Đêm tháng bảy nghe mưa rơi lác đác
Tháng cô hồn mở cửa cõi vô hình
Người sống chợt thương linh hồn phiêu bạt
Chia bát cơm như gửi chút ân tình.
Con cá nhỏ được thả về sông xanh
Một lời nguyện cho đời thêm phước đức
Bàn tay mở là bàn tay có phúc
Tâm cho đi chính là nhận lại nhiều.
Ai bước chậm trong mưa gió tiêu điều
Cũng từng nợ một ánh nhìn xa lạ
Một cái nắm tay – duyên lành kết quả
Từ hạt mầm gieo rất nhỏ ngày xưa.
Người bán hàng không nói thách lọc lừa
Tin rằng thật thà trời cao chứng giám
Người gánh nước không nề hà mưa nắng
Tin mồ hôi hóa hạt lúa thơm vàng.
Có bà cụ ngồi đếm nắng ngoài sân
Bảo cháu nhỏ: “Đừng làm điều gian dối”
Bởi nhân quả không cần ai kết tội
Chỉ lặng thầm ghi chép giữa hư không.
Mỗi nụ cười gieo xuống giữa dòng sông
Sẽ lan mãi thành trăm nghìn con sóng
Mỗi giọt nước mắt làm người đau đớn
Cũng trở về thành bão tố mai sau.
Đất quê nghèo dạy ta sống trước sau
Tin có phúc đức truyền đời con cháu
Tin tổ tiên luôn đứng nơi phía sau
Che bão gió những bước chân vụng dại.
Nhang tắt rồi nhưng niềm tin còn mãi
Luật nhân quả như mạch nước ngầm sâu
Ai sống đẹp sẽ nở hoa ngày tới
Dù hôm nay còn lắm nỗi cơ cầu.
Đêm trôi qua, sao vẫn sáng trên đầu
Như lời hứa của ngàn đời dân tộc
Sống tử tế – chính là lời cầu nguyện
Gửi đất trời qua từng nhịp tim ta.
Đọc thêm