HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 18: NHÂN QUẢ – NHỊP CẦU ĐÔNG TÂY
Đông phương gió thổi trầm tư
Tây phương nắng rọi chân như sáng ngời
Hai bờ tri thức muôn đời
Chảy chung một mạch trả lời nhân sinh
Một bên vòng tròn lặng thinh
Thời gian quay mãi hành trình tái sinh
Một bên đường thẳng vô hình
Một lần phán xét định hình mai sau
Đông nhìn nghiệp quả nhiệm màu
Tây nhìn lựa chọn khởi đầu tương lai
Hai con đường tưởng khác hoài
Mà trong sâu thẳm lại cài chung tim
Gieo mầm nhỏ giữa lặng im
Ngày kia trổ quả thành niềm vui đau
Cánh chim bay giữa trời cao
Không bay khỏi được luật nào vũ trụ
Đông nghe tiếng gọi vô ngôn
Tây nghe lý trí bảo tồn công minh
Ngôn từ dẫu có khác hình
Cốt sâu vẫn một hành trình nhân gian
Đông dạy hiểu nỗi bình an
Tây dạy bước tới phá tan tối mờ
Một bên tĩnh lặng như thơ
Một bên hành động dựng cờ tương lai
Hai dòng tư tưởng miệt mài
Gặp nhau nơi điểm ngày mai con người
Không ai tránh khỏi cuộc đời
Không ai thoát khỏi luật trời gieo – gặt
Hạt mưa rơi xuống mặt đất
Sông dài gom nước thành mật biển xanh
Hành vi nhỏ bé mong manh
Cũng thành sóng lớn dập dềnh thế gian
Người gieo giận dữ hoang tàn
Sẽ gặt cô độc muôn vàn đêm sâu
Người gieo ánh sáng nhiệm màu
Sẽ gặt nắng ấm nhiệm mầu quanh thân
Đông tin nghiệp hóa muôn lần
Tây tin sám hối xóa dần lỗi xưa
Hai con đường dưới cơn mưa
Đều đưa nhân loại về bờ tỉnh tâm
Không có hành động âm thầm
Không mang hệ quả ngấm ngầm mai sau
Mỗi lời nói mỗi niềm đau
Đều là viên đá xây cầu tương lai
Đông Tây khác lối đường dài
Nhưng chung một nhịp bước dài nhân gian
Hiểu rồi lòng bỗng bình an
Nhân quả chính là ngôn ngàn muôn nơi
Hôm nay gieo hạt trên đời
Ngày mai nhân loại nở cười hay không
Tất cả nằm ở tấm lòng
Của người đang sống giữa dòng hôm nay.
BÀI THƠ CHƯƠNG 18: NHÂN QUẢ – NHỊP CẦU ĐÔNG TÂY
Đông phương gió thổi trầm tư
Tây phương nắng rọi chân như sáng ngời
Hai bờ tri thức muôn đời
Chảy chung một mạch trả lời nhân sinh
Một bên vòng tròn lặng thinh
Thời gian quay mãi hành trình tái sinh
Một bên đường thẳng vô hình
Một lần phán xét định hình mai sau
Đông nhìn nghiệp quả nhiệm màu
Tây nhìn lựa chọn khởi đầu tương lai
Hai con đường tưởng khác hoài
Mà trong sâu thẳm lại cài chung tim
Gieo mầm nhỏ giữa lặng im
Ngày kia trổ quả thành niềm vui đau
Cánh chim bay giữa trời cao
Không bay khỏi được luật nào vũ trụ
Đông nghe tiếng gọi vô ngôn
Tây nghe lý trí bảo tồn công minh
Ngôn từ dẫu có khác hình
Cốt sâu vẫn một hành trình nhân gian
Đông dạy hiểu nỗi bình an
Tây dạy bước tới phá tan tối mờ
Một bên tĩnh lặng như thơ
Một bên hành động dựng cờ tương lai
Hai dòng tư tưởng miệt mài
Gặp nhau nơi điểm ngày mai con người
Không ai tránh khỏi cuộc đời
Không ai thoát khỏi luật trời gieo – gặt
Hạt mưa rơi xuống mặt đất
Sông dài gom nước thành mật biển xanh
Hành vi nhỏ bé mong manh
Cũng thành sóng lớn dập dềnh thế gian
Người gieo giận dữ hoang tàn
Sẽ gặt cô độc muôn vàn đêm sâu
Người gieo ánh sáng nhiệm màu
Sẽ gặt nắng ấm nhiệm mầu quanh thân
Đông tin nghiệp hóa muôn lần
Tây tin sám hối xóa dần lỗi xưa
Hai con đường dưới cơn mưa
Đều đưa nhân loại về bờ tỉnh tâm
Không có hành động âm thầm
Không mang hệ quả ngấm ngầm mai sau
Mỗi lời nói mỗi niềm đau
Đều là viên đá xây cầu tương lai
Đông Tây khác lối đường dài
Nhưng chung một nhịp bước dài nhân gian
Hiểu rồi lòng bỗng bình an
Nhân quả chính là ngôn ngàn muôn nơi
Hôm nay gieo hạt trên đời
Ngày mai nhân loại nở cười hay không
Tất cả nằm ở tấm lòng
Của người đang sống giữa dòng hôm nay.
HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 18: NHÂN QUẢ – NHỊP CẦU ĐÔNG TÂY
Đông phương gió thổi trầm tư
Tây phương nắng rọi chân như sáng ngời
Hai bờ tri thức muôn đời
Chảy chung một mạch trả lời nhân sinh
Một bên vòng tròn lặng thinh
Thời gian quay mãi hành trình tái sinh
Một bên đường thẳng vô hình
Một lần phán xét định hình mai sau
Đông nhìn nghiệp quả nhiệm màu
Tây nhìn lựa chọn khởi đầu tương lai
Hai con đường tưởng khác hoài
Mà trong sâu thẳm lại cài chung tim
Gieo mầm nhỏ giữa lặng im
Ngày kia trổ quả thành niềm vui đau
Cánh chim bay giữa trời cao
Không bay khỏi được luật nào vũ trụ
Đông nghe tiếng gọi vô ngôn
Tây nghe lý trí bảo tồn công minh
Ngôn từ dẫu có khác hình
Cốt sâu vẫn một hành trình nhân gian
Đông dạy hiểu nỗi bình an
Tây dạy bước tới phá tan tối mờ
Một bên tĩnh lặng như thơ
Một bên hành động dựng cờ tương lai
Hai dòng tư tưởng miệt mài
Gặp nhau nơi điểm ngày mai con người
Không ai tránh khỏi cuộc đời
Không ai thoát khỏi luật trời gieo – gặt
Hạt mưa rơi xuống mặt đất
Sông dài gom nước thành mật biển xanh
Hành vi nhỏ bé mong manh
Cũng thành sóng lớn dập dềnh thế gian
Người gieo giận dữ hoang tàn
Sẽ gặt cô độc muôn vàn đêm sâu
Người gieo ánh sáng nhiệm màu
Sẽ gặt nắng ấm nhiệm mầu quanh thân
Đông tin nghiệp hóa muôn lần
Tây tin sám hối xóa dần lỗi xưa
Hai con đường dưới cơn mưa
Đều đưa nhân loại về bờ tỉnh tâm
Không có hành động âm thầm
Không mang hệ quả ngấm ngầm mai sau
Mỗi lời nói mỗi niềm đau
Đều là viên đá xây cầu tương lai
Đông Tây khác lối đường dài
Nhưng chung một nhịp bước dài nhân gian
Hiểu rồi lòng bỗng bình an
Nhân quả chính là ngôn ngàn muôn nơi
Hôm nay gieo hạt trên đời
Ngày mai nhân loại nở cười hay không
Tất cả nằm ở tấm lòng
Của người đang sống giữa dòng hôm nay.