HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 19: MỘT NGUỒN SÁNG – MUÔN CON ĐƯỜNG
Nhân gian muôn nẻo đường đi
Mỗi người một lối tìm về bình yên
Núi cao biển rộng triền miên
Mà lòng vẫn hỏi đâu miền chân tâm
Người tin ánh sáng xa xăm
Người tìm chân lý trong thầm lặng sâu
Tên gọi khác biệt ban đầu
Nhưng dòng thương vẫn chung màu bao dung
Bao năm nhân loại đi cùng
Khát khao ý nghĩa tận cùng đời ta
Dẫu cho khác tiếng khác nhà
Trái tim vẫn đập chan hòa tình thương
Tôn giáo mở những con đường
Dẫn người thoát khỏi vô thường khổ đau
Khuyên người gieo hạt ngọt ngào
Đừng gieo giông bão gieo sầu thế gian
Học yêu từng chiếc lá vàng
Học thương từng giọt nắng tràn hiên xưa
Bao dung từ bữa cơm trưa
Tha thứ từ những cơn mưa bất ngờ
Ai rồi cũng có phút lỡ
Ai rồi cũng biết mong chờ thứ tha
Niềm tin thắp sáng tim ta
Như ngọn đèn nhỏ giữa nhà đêm sâu
Nhắc ta hiểu trước hiểu sau
Hành vi hôm trước ngày sau đáp lời
Gieo lành nhận quả thảnh thơi
Gieo điều cay đắng khó rời đắng cay
Dẫu đi muôn dặm đường dài
Lòng nhân vẫn chính chiếc đài dẫn lối
Giữa bao tranh chấp nổi trôi
Tình thương vẫn gọi con người gần nhau
Đâu cần tranh luận hơn thua
Chỉ cần sống tốt đã là đủ duyên
Một lời an ủi dịu hiền
Có khi cứu cả một miền khổ đau
Một bàn tay nắm lấy nhau
Cũng thành phép nhiệm nhiệm màu nhân sinh
Tôn giáo dạy sống chân tình
Dạy người soi lại chính mình mỗi ngày
Đừng tìm hạnh phúc xa bay
Hạnh phúc ở giữa bàn tay trao người
Khi ta học cách mỉm cười
Là khi thế giới sáng ngời trong tim
Mọi con sông cuối cùng tìm
Một vùng biển lớn êm đềm bao dung
Muôn đường rồi cũng đi chung
Một nguồn ánh sáng vô cùng yêu thương
Ngày mai dù gió mưa vương
Nhân gian vẫn sáng con đường thiện lương
Giữ lòng như hạt sương sương
Nhỏ thôi mà đủ soi gương đất trời
BÀI THƠ CHƯƠNG 19: MỘT NGUỒN SÁNG – MUÔN CON ĐƯỜNG
Nhân gian muôn nẻo đường đi
Mỗi người một lối tìm về bình yên
Núi cao biển rộng triền miên
Mà lòng vẫn hỏi đâu miền chân tâm
Người tin ánh sáng xa xăm
Người tìm chân lý trong thầm lặng sâu
Tên gọi khác biệt ban đầu
Nhưng dòng thương vẫn chung màu bao dung
Bao năm nhân loại đi cùng
Khát khao ý nghĩa tận cùng đời ta
Dẫu cho khác tiếng khác nhà
Trái tim vẫn đập chan hòa tình thương
Tôn giáo mở những con đường
Dẫn người thoát khỏi vô thường khổ đau
Khuyên người gieo hạt ngọt ngào
Đừng gieo giông bão gieo sầu thế gian
Học yêu từng chiếc lá vàng
Học thương từng giọt nắng tràn hiên xưa
Bao dung từ bữa cơm trưa
Tha thứ từ những cơn mưa bất ngờ
Ai rồi cũng có phút lỡ
Ai rồi cũng biết mong chờ thứ tha
Niềm tin thắp sáng tim ta
Như ngọn đèn nhỏ giữa nhà đêm sâu
Nhắc ta hiểu trước hiểu sau
Hành vi hôm trước ngày sau đáp lời
Gieo lành nhận quả thảnh thơi
Gieo điều cay đắng khó rời đắng cay
Dẫu đi muôn dặm đường dài
Lòng nhân vẫn chính chiếc đài dẫn lối
Giữa bao tranh chấp nổi trôi
Tình thương vẫn gọi con người gần nhau
Đâu cần tranh luận hơn thua
Chỉ cần sống tốt đã là đủ duyên
Một lời an ủi dịu hiền
Có khi cứu cả một miền khổ đau
Một bàn tay nắm lấy nhau
Cũng thành phép nhiệm nhiệm màu nhân sinh
Tôn giáo dạy sống chân tình
Dạy người soi lại chính mình mỗi ngày
Đừng tìm hạnh phúc xa bay
Hạnh phúc ở giữa bàn tay trao người
Khi ta học cách mỉm cười
Là khi thế giới sáng ngời trong tim
Mọi con sông cuối cùng tìm
Một vùng biển lớn êm đềm bao dung
Muôn đường rồi cũng đi chung
Một nguồn ánh sáng vô cùng yêu thương
Ngày mai dù gió mưa vương
Nhân gian vẫn sáng con đường thiện lương
Giữ lòng như hạt sương sương
Nhỏ thôi mà đủ soi gương đất trời
HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 19: MỘT NGUỒN SÁNG – MUÔN CON ĐƯỜNG
Nhân gian muôn nẻo đường đi
Mỗi người một lối tìm về bình yên
Núi cao biển rộng triền miên
Mà lòng vẫn hỏi đâu miền chân tâm
Người tin ánh sáng xa xăm
Người tìm chân lý trong thầm lặng sâu
Tên gọi khác biệt ban đầu
Nhưng dòng thương vẫn chung màu bao dung
Bao năm nhân loại đi cùng
Khát khao ý nghĩa tận cùng đời ta
Dẫu cho khác tiếng khác nhà
Trái tim vẫn đập chan hòa tình thương
Tôn giáo mở những con đường
Dẫn người thoát khỏi vô thường khổ đau
Khuyên người gieo hạt ngọt ngào
Đừng gieo giông bão gieo sầu thế gian
Học yêu từng chiếc lá vàng
Học thương từng giọt nắng tràn hiên xưa
Bao dung từ bữa cơm trưa
Tha thứ từ những cơn mưa bất ngờ
Ai rồi cũng có phút lỡ
Ai rồi cũng biết mong chờ thứ tha
Niềm tin thắp sáng tim ta
Như ngọn đèn nhỏ giữa nhà đêm sâu
Nhắc ta hiểu trước hiểu sau
Hành vi hôm trước ngày sau đáp lời
Gieo lành nhận quả thảnh thơi
Gieo điều cay đắng khó rời đắng cay
Dẫu đi muôn dặm đường dài
Lòng nhân vẫn chính chiếc đài dẫn lối
Giữa bao tranh chấp nổi trôi
Tình thương vẫn gọi con người gần nhau
Đâu cần tranh luận hơn thua
Chỉ cần sống tốt đã là đủ duyên
Một lời an ủi dịu hiền
Có khi cứu cả một miền khổ đau
Một bàn tay nắm lấy nhau
Cũng thành phép nhiệm nhiệm màu nhân sinh
Tôn giáo dạy sống chân tình
Dạy người soi lại chính mình mỗi ngày
Đừng tìm hạnh phúc xa bay
Hạnh phúc ở giữa bàn tay trao người
Khi ta học cách mỉm cười
Là khi thế giới sáng ngời trong tim
Mọi con sông cuối cùng tìm
Một vùng biển lớn êm đềm bao dung
Muôn đường rồi cũng đi chung
Một nguồn ánh sáng vô cùng yêu thương
Ngày mai dù gió mưa vương
Nhân gian vẫn sáng con đường thiện lương
Giữ lòng như hạt sương sương
Nhỏ thôi mà đủ soi gương đất trời