HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: GIEO HẠT TRONG DÒNG THỜI GIAN

Ta đi giữa cõi nhân gian
Nghe từng chiếc lá rơi tràn gió thu
Một ngày chợt hiểu công phu
Đều từ hạt giống âm u trong lòng

Một lời nói nhẹ như không
Mai sau hóa tiếng chuông đồng ngân vang
Một lần nổi giận trái ngang
Có khi gieo bão muôn vàn năm sau

Ai nhìn thấu tận chiều sâu
Mới hay mỗi bước nhiệm màu nhân duyên
Đời không bỗng có bình yên
Cũng không tự đến muộn phiền khổ đau

Giữa trời mây trắng trên cao
Có bàn tay nhỏ gieo vào thế gian
Gieo thương thì nở hoa vàng
Gieo hờn thì mọc ngổn ngang cỏ buồn

Dòng đời như khúc sông nguồn
Mỗi người thả một giọt buồn giọt vui
Có người thả ánh mặt trời
Có người thả bóng đêm dài lạnh căm

Trăm năm chỉ một chữ tâm
Mở ra cửa sáng âm thầm tương lai
Đừng mong quả ngọt sớm mai
Nếu chưa từng gieo tháng ngày chăm nom

Cỏ xanh đâu mọc từ không
Phải nhờ đất ấm mưa dầm nắng lên
Người đi qua những ưu phiền
Cũng nhờ nhân cũ dịu hiền nở hoa

Một khi hiểu lẽ gần xa
Ta thôi trách gió trách mưa phũ phàng
Chỉ quay về với nội tâm
Nhặt từng hạt giống âm thầm gieo đi

Ngày mai chưa đến là chi
Mà ta đã thấy lối về trong tim
Nhân gieo từ buổi lặng im
Quả tròn khi nắng bình minh gọi về

Nghe trong từng nhịp sơn khê
Đất trời cũng dạy lời thề nhân duyên
Sống sao để mỗi bình yên
Là hoa ta đã gieo trên lối đời

Nếu mai giông bão ngang trời
Cũng là hạt cũ một thời ta gieo
Hiểu rồi lòng bỗng trong veo
Bước chân nhẹ giữa muôn chiều gió bay

Nhân nào quả nấy đổi thay
Từng ngày ta viết tháng ngày tương lai
Giữa vô tận cõi hình hài
Ta là người gieo hôm nay cho mình.
HNI 28-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 21: GIEO HẠT TRONG DÒNG THỜI GIAN Ta đi giữa cõi nhân gian Nghe từng chiếc lá rơi tràn gió thu Một ngày chợt hiểu công phu Đều từ hạt giống âm u trong lòng Một lời nói nhẹ như không Mai sau hóa tiếng chuông đồng ngân vang Một lần nổi giận trái ngang Có khi gieo bão muôn vàn năm sau Ai nhìn thấu tận chiều sâu Mới hay mỗi bước nhiệm màu nhân duyên Đời không bỗng có bình yên Cũng không tự đến muộn phiền khổ đau Giữa trời mây trắng trên cao Có bàn tay nhỏ gieo vào thế gian Gieo thương thì nở hoa vàng Gieo hờn thì mọc ngổn ngang cỏ buồn Dòng đời như khúc sông nguồn Mỗi người thả một giọt buồn giọt vui Có người thả ánh mặt trời Có người thả bóng đêm dài lạnh căm Trăm năm chỉ một chữ tâm Mở ra cửa sáng âm thầm tương lai Đừng mong quả ngọt sớm mai Nếu chưa từng gieo tháng ngày chăm nom Cỏ xanh đâu mọc từ không Phải nhờ đất ấm mưa dầm nắng lên Người đi qua những ưu phiền Cũng nhờ nhân cũ dịu hiền nở hoa Một khi hiểu lẽ gần xa Ta thôi trách gió trách mưa phũ phàng Chỉ quay về với nội tâm Nhặt từng hạt giống âm thầm gieo đi Ngày mai chưa đến là chi Mà ta đã thấy lối về trong tim Nhân gieo từ buổi lặng im Quả tròn khi nắng bình minh gọi về Nghe trong từng nhịp sơn khê Đất trời cũng dạy lời thề nhân duyên Sống sao để mỗi bình yên Là hoa ta đã gieo trên lối đời Nếu mai giông bão ngang trời Cũng là hạt cũ một thời ta gieo Hiểu rồi lòng bỗng trong veo Bước chân nhẹ giữa muôn chiều gió bay Nhân nào quả nấy đổi thay Từng ngày ta viết tháng ngày tương lai Giữa vô tận cõi hình hài Ta là người gieo hôm nay cho mình.
Like
Love
9
0 Bình luận 0 Chia sẽ