HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: HÀNH TRÌNH TÌM NGUYÊN NHÂN
Từ khi loài người biết hỏi
Vì sao gió thổi mây bay
Vì sao ngày lên đêm xuống
Vì sao sông chảy tháng ngày
Từ khi tia nhìn đầu tiên
Nhìn trời không còn thần thoại
Con người bắt đầu đi tìm
Một lời giải thích rất dài
Không còn sấm là cơn giận
Của vị thần đứng trên cao
Họ hỏi trong lòng vũ trụ
Điều gì làm sét lao xao
Một câu hỏi gieo hạt giống
Nảy mầm thành cả văn minh
Từ “vì sao” nhỏ bé ấy
Mở ra trí tuệ quang minh
Mỗi chiếc lá rơi trong gió
Không còn chỉ chuyện tình cờ
Phía sau là ngàn nguyên cớ
Đan nhau thành một mạng tơ
Họ học nhìn vào tự nhiên
Như trang sách không chữ viết
Mỗi hiện tượng là câu hỏi
Đợi con người đọc và biết
Họ tin thế giới có luật
Không phải hỗn loạn vô hình
Nếu hiểu được từng nguyên nhân
Ta hiểu chính cuộc đời mình
Một viên đá rơi xuống đất
Không phải định mệnh gọi tên
Mà vì lực hút vô tận
Kéo mọi vật xuống phía nền
Một cơn bệnh không lời nguyền
Mà là vi trùng nhỏ bé
Khi hiểu được nguồn gốc ấy
Sự sống mở thêm lối về
Hiểu nguyên nhân của bóng tối
Con người thắp sáng đèn lên
Hiểu nguyên nhân của đói nghèo
Họ gieo tri thức vững bền
Nhân quả như dòng sông chảy
Từ hôm nay tới ngày mai
Mỗi hành động là hòn đá
Ném vào sóng nước miệt mài
Một ý nghĩ nhỏ bé thôi
Có thể đổi thay tương lai
Một lựa chọn trong khoảnh khắc
Có thể mở lối ngày mai
Nhưng thế giới đâu đơn giản
Không chỉ một mối dây đơn
Ngàn nguyên nhân chằng chịt nối
Thành mê cung của nguồn cơn
Một cánh bướm rung rất nhẹ
Ở phương trời rất xa xôi
Cũng có thể làm dậy sóng
Một cơn bão ở biển khơi
Cuộc đời là mạng lưới lớn
Nơi mọi điểm nối vào nhau
Ta chạm vào một sợi nhỏ
Rung lên cả sợi dây sâu
Và con người tự hỏi tiếp
Nếu mọi thứ đã an bài
Liệu ta còn quyền lựa chọn
Cho con đường phía tương lai?
Có thể ta không chọn được
Nơi mình sinh giữa cuộc đời
Nhưng ta chọn cách đứng dậy
Sau mỗi lần ngã tơi bời
Tự do nằm trong khoảnh khắc
Ta chọn phản ứng của mình
Nhân quả không khóa cánh cửa
Chỉ trao chìa khóa hành trình
Thế giới không trao ý nghĩa
Ý nghĩa do ta tạo nên
Mỗi hành động gieo hạt giống
Nở thành câu chuyện đời riêng
Và khi hiểu điều sâu thẳm
Ta thôi oán trách cuộc đời
Biết rằng mọi điều ta sống
Đều do nhân đã gieo rồi
Từ phương Tây nhìn thế giới
Bằng lý trí sáng như sao
Từ phương Đông nhìn bằng tâm
Hai dòng sông gặp biển sâu
Cuối con đường tìm nguyên nhân
Ta gặp chính mình hôm nay
Kẻ đang âm thầm gieo hạt
Cho ngày mai nở hoa đầy
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: HÀNH TRÌNH TÌM NGUYÊN NHÂN
Từ khi loài người biết hỏi
Vì sao gió thổi mây bay
Vì sao ngày lên đêm xuống
Vì sao sông chảy tháng ngày
Từ khi tia nhìn đầu tiên
Nhìn trời không còn thần thoại
Con người bắt đầu đi tìm
Một lời giải thích rất dài
Không còn sấm là cơn giận
Của vị thần đứng trên cao
Họ hỏi trong lòng vũ trụ
Điều gì làm sét lao xao
Một câu hỏi gieo hạt giống
Nảy mầm thành cả văn minh
Từ “vì sao” nhỏ bé ấy
Mở ra trí tuệ quang minh
Mỗi chiếc lá rơi trong gió
Không còn chỉ chuyện tình cờ
Phía sau là ngàn nguyên cớ
Đan nhau thành một mạng tơ
Họ học nhìn vào tự nhiên
Như trang sách không chữ viết
Mỗi hiện tượng là câu hỏi
Đợi con người đọc và biết
Họ tin thế giới có luật
Không phải hỗn loạn vô hình
Nếu hiểu được từng nguyên nhân
Ta hiểu chính cuộc đời mình
Một viên đá rơi xuống đất
Không phải định mệnh gọi tên
Mà vì lực hút vô tận
Kéo mọi vật xuống phía nền
Một cơn bệnh không lời nguyền
Mà là vi trùng nhỏ bé
Khi hiểu được nguồn gốc ấy
Sự sống mở thêm lối về
Hiểu nguyên nhân của bóng tối
Con người thắp sáng đèn lên
Hiểu nguyên nhân của đói nghèo
Họ gieo tri thức vững bền
Nhân quả như dòng sông chảy
Từ hôm nay tới ngày mai
Mỗi hành động là hòn đá
Ném vào sóng nước miệt mài
Một ý nghĩ nhỏ bé thôi
Có thể đổi thay tương lai
Một lựa chọn trong khoảnh khắc
Có thể mở lối ngày mai
Nhưng thế giới đâu đơn giản
Không chỉ một mối dây đơn
Ngàn nguyên nhân chằng chịt nối
Thành mê cung của nguồn cơn
Một cánh bướm rung rất nhẹ
Ở phương trời rất xa xôi
Cũng có thể làm dậy sóng
Một cơn bão ở biển khơi
Cuộc đời là mạng lưới lớn
Nơi mọi điểm nối vào nhau
Ta chạm vào một sợi nhỏ
Rung lên cả sợi dây sâu
Và con người tự hỏi tiếp
Nếu mọi thứ đã an bài
Liệu ta còn quyền lựa chọn
Cho con đường phía tương lai?
Có thể ta không chọn được
Nơi mình sinh giữa cuộc đời
Nhưng ta chọn cách đứng dậy
Sau mỗi lần ngã tơi bời
Tự do nằm trong khoảnh khắc
Ta chọn phản ứng của mình
Nhân quả không khóa cánh cửa
Chỉ trao chìa khóa hành trình
Thế giới không trao ý nghĩa
Ý nghĩa do ta tạo nên
Mỗi hành động gieo hạt giống
Nở thành câu chuyện đời riêng
Và khi hiểu điều sâu thẳm
Ta thôi oán trách cuộc đời
Biết rằng mọi điều ta sống
Đều do nhân đã gieo rồi
Từ phương Tây nhìn thế giới
Bằng lý trí sáng như sao
Từ phương Đông nhìn bằng tâm
Hai dòng sông gặp biển sâu
Cuối con đường tìm nguyên nhân
Ta gặp chính mình hôm nay
Kẻ đang âm thầm gieo hạt
Cho ngày mai nở hoa đầy
HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 22: HÀNH TRÌNH TÌM NGUYÊN NHÂN
Từ khi loài người biết hỏi
Vì sao gió thổi mây bay
Vì sao ngày lên đêm xuống
Vì sao sông chảy tháng ngày
Từ khi tia nhìn đầu tiên
Nhìn trời không còn thần thoại
Con người bắt đầu đi tìm
Một lời giải thích rất dài
Không còn sấm là cơn giận
Của vị thần đứng trên cao
Họ hỏi trong lòng vũ trụ
Điều gì làm sét lao xao
Một câu hỏi gieo hạt giống
Nảy mầm thành cả văn minh
Từ “vì sao” nhỏ bé ấy
Mở ra trí tuệ quang minh
Mỗi chiếc lá rơi trong gió
Không còn chỉ chuyện tình cờ
Phía sau là ngàn nguyên cớ
Đan nhau thành một mạng tơ
Họ học nhìn vào tự nhiên
Như trang sách không chữ viết
Mỗi hiện tượng là câu hỏi
Đợi con người đọc và biết
Họ tin thế giới có luật
Không phải hỗn loạn vô hình
Nếu hiểu được từng nguyên nhân
Ta hiểu chính cuộc đời mình
Một viên đá rơi xuống đất
Không phải định mệnh gọi tên
Mà vì lực hút vô tận
Kéo mọi vật xuống phía nền
Một cơn bệnh không lời nguyền
Mà là vi trùng nhỏ bé
Khi hiểu được nguồn gốc ấy
Sự sống mở thêm lối về
Hiểu nguyên nhân của bóng tối
Con người thắp sáng đèn lên
Hiểu nguyên nhân của đói nghèo
Họ gieo tri thức vững bền
Nhân quả như dòng sông chảy
Từ hôm nay tới ngày mai
Mỗi hành động là hòn đá
Ném vào sóng nước miệt mài
Một ý nghĩ nhỏ bé thôi
Có thể đổi thay tương lai
Một lựa chọn trong khoảnh khắc
Có thể mở lối ngày mai
Nhưng thế giới đâu đơn giản
Không chỉ một mối dây đơn
Ngàn nguyên nhân chằng chịt nối
Thành mê cung của nguồn cơn
Một cánh bướm rung rất nhẹ
Ở phương trời rất xa xôi
Cũng có thể làm dậy sóng
Một cơn bão ở biển khơi
Cuộc đời là mạng lưới lớn
Nơi mọi điểm nối vào nhau
Ta chạm vào một sợi nhỏ
Rung lên cả sợi dây sâu
Và con người tự hỏi tiếp
Nếu mọi thứ đã an bài
Liệu ta còn quyền lựa chọn
Cho con đường phía tương lai?
Có thể ta không chọn được
Nơi mình sinh giữa cuộc đời
Nhưng ta chọn cách đứng dậy
Sau mỗi lần ngã tơi bời
Tự do nằm trong khoảnh khắc
Ta chọn phản ứng của mình
Nhân quả không khóa cánh cửa
Chỉ trao chìa khóa hành trình
Thế giới không trao ý nghĩa
Ý nghĩa do ta tạo nên
Mỗi hành động gieo hạt giống
Nở thành câu chuyện đời riêng
Và khi hiểu điều sâu thẳm
Ta thôi oán trách cuộc đời
Biết rằng mọi điều ta sống
Đều do nhân đã gieo rồi
Từ phương Tây nhìn thế giới
Bằng lý trí sáng như sao
Từ phương Đông nhìn bằng tâm
Hai dòng sông gặp biển sâu
Cuối con đường tìm nguyên nhân
Ta gặp chính mình hôm nay
Kẻ đang âm thầm gieo hạt
Cho ngày mai nở hoa đầy 🌱