HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: NGỌN ĐÈN NGUYÊN NHÂN
Con người hỏi mãi vì sao
Từ khi hạt bụi bay vào trời xanh
Một chiếc lá rụng mong manh
Cũng làm trí óc vòng quanh kiếm tìm
Ta đi giữa cõi im lìm
Mà nghe vũ trụ thì thầm nguyên do
Mọi điều xảy đến quanh co
Đều như sợi chỉ nối vào đời ta
Có khi từ một bông hoa
Mà nên ký ức bao la tháng ngày
Có khi từ một bàn tay
Mà nên số phận đổi thay cả đời
Ta nhìn thế giới rạng ngời
Nhưng đâu hiểu hết những lời phía sau
Mỗi niềm vui mỗi niềm đau
Đều mang bóng dáng khởi đầu xa xăm
Hạt mầm nằm ngủ âm thầm
Đợi mưa đợi nắng đợi năm tháng dài
Như con người giữa tương lai
Gieo từng ý nghĩ mỗi ngày không hay
Một lời nói nhẹ như mây
Có khi xoáy gió những ngày về sau
Một hành động rất nhiệm màu
Có khi thay đổi nhịp cầu nhân sinh
Ta là nguyên nhân của mình
Từ trong ý nghĩ vô hình ban sơ
Chẳng điều gì đến tình cờ
Mọi dòng sông đều có bờ khởi nguyên
Hãy nhìn giấc mộng đầu tiên
Chính là ngọn lửa dẫn miền mai sau
Tương lai chẳng ở nơi đâu
Nó đang kéo bước chân ta hôm nay
Mỗi lần lựa chọn bàn tay
Là thêm một hướng rẽ quay cuộc đời
Mỗi khi ánh mắt rạng ngời
Là thêm một hạt giống rơi xuống đời
Hỏi chi số phận xa vời
Khi ta chính là câu lời hôm nay
Hiểu nguyên nhân, hiểu đổi thay
Là khi ta biết tự xây tương lai
Đêm sâu thắp một ngọn đèn
Soi vào quá khứ dịu êm mịt mù
Ta không trách cứ hư vô
Chỉ nhìn rõ lối sương mù phía trước
Và rồi từng bước từng bước
Ta đi bình thản giữa muôn đổi dời
Biết rằng trong cõi con người
Nguyên nhân chính là mặt trời bên trong.
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: NGỌN ĐÈN NGUYÊN NHÂN
Con người hỏi mãi vì sao
Từ khi hạt bụi bay vào trời xanh
Một chiếc lá rụng mong manh
Cũng làm trí óc vòng quanh kiếm tìm
Ta đi giữa cõi im lìm
Mà nghe vũ trụ thì thầm nguyên do
Mọi điều xảy đến quanh co
Đều như sợi chỉ nối vào đời ta
Có khi từ một bông hoa
Mà nên ký ức bao la tháng ngày
Có khi từ một bàn tay
Mà nên số phận đổi thay cả đời
Ta nhìn thế giới rạng ngời
Nhưng đâu hiểu hết những lời phía sau
Mỗi niềm vui mỗi niềm đau
Đều mang bóng dáng khởi đầu xa xăm
Hạt mầm nằm ngủ âm thầm
Đợi mưa đợi nắng đợi năm tháng dài
Như con người giữa tương lai
Gieo từng ý nghĩ mỗi ngày không hay
Một lời nói nhẹ như mây
Có khi xoáy gió những ngày về sau
Một hành động rất nhiệm màu
Có khi thay đổi nhịp cầu nhân sinh
Ta là nguyên nhân của mình
Từ trong ý nghĩ vô hình ban sơ
Chẳng điều gì đến tình cờ
Mọi dòng sông đều có bờ khởi nguyên
Hãy nhìn giấc mộng đầu tiên
Chính là ngọn lửa dẫn miền mai sau
Tương lai chẳng ở nơi đâu
Nó đang kéo bước chân ta hôm nay
Mỗi lần lựa chọn bàn tay
Là thêm một hướng rẽ quay cuộc đời
Mỗi khi ánh mắt rạng ngời
Là thêm một hạt giống rơi xuống đời
Hỏi chi số phận xa vời
Khi ta chính là câu lời hôm nay
Hiểu nguyên nhân, hiểu đổi thay
Là khi ta biết tự xây tương lai
Đêm sâu thắp một ngọn đèn
Soi vào quá khứ dịu êm mịt mù
Ta không trách cứ hư vô
Chỉ nhìn rõ lối sương mù phía trước
Và rồi từng bước từng bước
Ta đi bình thản giữa muôn đổi dời
Biết rằng trong cõi con người
Nguyên nhân chính là mặt trời bên trong.
HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: NGỌN ĐÈN NGUYÊN NHÂN
Con người hỏi mãi vì sao
Từ khi hạt bụi bay vào trời xanh
Một chiếc lá rụng mong manh
Cũng làm trí óc vòng quanh kiếm tìm
Ta đi giữa cõi im lìm
Mà nghe vũ trụ thì thầm nguyên do
Mọi điều xảy đến quanh co
Đều như sợi chỉ nối vào đời ta
Có khi từ một bông hoa
Mà nên ký ức bao la tháng ngày
Có khi từ một bàn tay
Mà nên số phận đổi thay cả đời
Ta nhìn thế giới rạng ngời
Nhưng đâu hiểu hết những lời phía sau
Mỗi niềm vui mỗi niềm đau
Đều mang bóng dáng khởi đầu xa xăm
Hạt mầm nằm ngủ âm thầm
Đợi mưa đợi nắng đợi năm tháng dài
Như con người giữa tương lai
Gieo từng ý nghĩ mỗi ngày không hay
Một lời nói nhẹ như mây
Có khi xoáy gió những ngày về sau
Một hành động rất nhiệm màu
Có khi thay đổi nhịp cầu nhân sinh
Ta là nguyên nhân của mình
Từ trong ý nghĩ vô hình ban sơ
Chẳng điều gì đến tình cờ
Mọi dòng sông đều có bờ khởi nguyên
Hãy nhìn giấc mộng đầu tiên
Chính là ngọn lửa dẫn miền mai sau
Tương lai chẳng ở nơi đâu
Nó đang kéo bước chân ta hôm nay
Mỗi lần lựa chọn bàn tay
Là thêm một hướng rẽ quay cuộc đời
Mỗi khi ánh mắt rạng ngời
Là thêm một hạt giống rơi xuống đời
Hỏi chi số phận xa vời
Khi ta chính là câu lời hôm nay
Hiểu nguyên nhân, hiểu đổi thay
Là khi ta biết tự xây tương lai
Đêm sâu thắp một ngọn đèn
Soi vào quá khứ dịu êm mịt mù
Ta không trách cứ hư vô
Chỉ nhìn rõ lối sương mù phía trước
Và rồi từng bước từng bước
Ta đi bình thản giữa muôn đổi dời
Biết rằng trong cõi con người
Nguyên nhân chính là mặt trời bên trong.