HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: GIỮA NIỀM TIN VÀ HOÀI NGHI
Ta lớn lên giữa muôn điều lặp lại
Mặt trời lên mỗi sớm dịu dàng
Con nước chảy qua bao bờ bãi
Tưởng muôn đời vẫn thế không tan.
Ta học cách tin vào ngày mai
Từ ký ức hôm qua còn ấm
Một mầm xanh mọc lên từ đất
Như lời hứa chẳng hề lặng câm.
Nhưng một ngày gió thổi rất khẽ
Có tiếng hỏi từ tận sâu xa
Ai nói chắc bình minh sẽ tới
Như hôm qua đã từng đi qua?
Ta đứng giữa khoảng trời nghi hoặc
Nhìn thời gian rơi nhẹ như sương
Mỗi khoảnh khắc vừa là kết quả
Cũng là mầm của một con đường.
Ta từng nghĩ đời là sợi xích
Mắt xích này kéo mắt xích kia
Nhưng Hư vô mỉm cười lặng lẽ
Bảo rằng đâu có sợi dây nào.
Chỉ là ta quen nhìn nối tiếp
Quen thấy ngày kế tiếp theo đêm
Quen thấy lửa làm khô giọt nước
Rồi tin điều ấy mãi không quên.
Niềm tin lớn dần như thói quen
Tựa dòng chảy mài tròn đá nhọn
Tựa bàn tay thời gian bền bỉ
Khắc lên lòng những nét bình yên.
Nếu mai nắng không về như cũ
Ta còn tin được điều gì đây
Khi tương lai là trang giấy trắng
Chưa dòng chữ nào kịp đặt bày.
Ta sợ hãi trước vùng chưa biết
Như đứa trẻ lạc giữa đêm sâu
Nên bấu víu vào điều quen thuộc
Gọi đó là quy luật nhiệm màu.
Nhưng hoài nghi không là bóng tối
Nó là ngọn đèn nhỏ trong tim
Soi những điều ta từng tin chắc
Thành câu hỏi lặng thầm kiếm tìm.
Nhờ hoài nghi, ta thôi kiêu hãnh
Hiểu trí khôn cũng có bến bờ
Giữa vũ trụ mênh mông vô tận
Con người chỉ là giấc mộng mơ.
Ta không biết ngày mai ra sao
Nhưng vẫn gieo mầm trong đất mới
Vẫn thắp lửa trong căn nhà nhỏ
Dẫu tương lai còn nhiều bối rối.
Bởi niềm tin không cần tuyệt đối
Chỉ cần đủ ấm để ta đi
Giữa hoài nghi và miền chắc chắn
Ta chọn bước, dù chậm cũng vì.
Cuộc đời là cây cầu mong manh
Bắc qua vực sâu điều chưa biết
Ta đi tiếp nhờ lòng tin nhỏ
Dẫu biết rằng chẳng gì bất diệt.
Và có lẽ chính trong khoảng giữa
Niềm tin kia và nỗi hoài nghi
Nhân quả khẽ mỉm cười lặng lẽ
Dẫn con người bước tiếp đường đi.
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: GIỮA NIỀM TIN VÀ HOÀI NGHI
Ta lớn lên giữa muôn điều lặp lại
Mặt trời lên mỗi sớm dịu dàng
Con nước chảy qua bao bờ bãi
Tưởng muôn đời vẫn thế không tan.
Ta học cách tin vào ngày mai
Từ ký ức hôm qua còn ấm
Một mầm xanh mọc lên từ đất
Như lời hứa chẳng hề lặng câm.
Nhưng một ngày gió thổi rất khẽ
Có tiếng hỏi từ tận sâu xa
Ai nói chắc bình minh sẽ tới
Như hôm qua đã từng đi qua?
Ta đứng giữa khoảng trời nghi hoặc
Nhìn thời gian rơi nhẹ như sương
Mỗi khoảnh khắc vừa là kết quả
Cũng là mầm của một con đường.
Ta từng nghĩ đời là sợi xích
Mắt xích này kéo mắt xích kia
Nhưng Hư vô mỉm cười lặng lẽ
Bảo rằng đâu có sợi dây nào.
Chỉ là ta quen nhìn nối tiếp
Quen thấy ngày kế tiếp theo đêm
Quen thấy lửa làm khô giọt nước
Rồi tin điều ấy mãi không quên.
Niềm tin lớn dần như thói quen
Tựa dòng chảy mài tròn đá nhọn
Tựa bàn tay thời gian bền bỉ
Khắc lên lòng những nét bình yên.
Nếu mai nắng không về như cũ
Ta còn tin được điều gì đây
Khi tương lai là trang giấy trắng
Chưa dòng chữ nào kịp đặt bày.
Ta sợ hãi trước vùng chưa biết
Như đứa trẻ lạc giữa đêm sâu
Nên bấu víu vào điều quen thuộc
Gọi đó là quy luật nhiệm màu.
Nhưng hoài nghi không là bóng tối
Nó là ngọn đèn nhỏ trong tim
Soi những điều ta từng tin chắc
Thành câu hỏi lặng thầm kiếm tìm.
Nhờ hoài nghi, ta thôi kiêu hãnh
Hiểu trí khôn cũng có bến bờ
Giữa vũ trụ mênh mông vô tận
Con người chỉ là giấc mộng mơ.
Ta không biết ngày mai ra sao
Nhưng vẫn gieo mầm trong đất mới
Vẫn thắp lửa trong căn nhà nhỏ
Dẫu tương lai còn nhiều bối rối.
Bởi niềm tin không cần tuyệt đối
Chỉ cần đủ ấm để ta đi
Giữa hoài nghi và miền chắc chắn
Ta chọn bước, dù chậm cũng vì.
Cuộc đời là cây cầu mong manh
Bắc qua vực sâu điều chưa biết
Ta đi tiếp nhờ lòng tin nhỏ
Dẫu biết rằng chẳng gì bất diệt.
Và có lẽ chính trong khoảng giữa
Niềm tin kia và nỗi hoài nghi
Nhân quả khẽ mỉm cười lặng lẽ
Dẫn con người bước tiếp đường đi.
HNI 28-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: GIỮA NIỀM TIN VÀ HOÀI NGHI
Ta lớn lên giữa muôn điều lặp lại
Mặt trời lên mỗi sớm dịu dàng
Con nước chảy qua bao bờ bãi
Tưởng muôn đời vẫn thế không tan.
Ta học cách tin vào ngày mai
Từ ký ức hôm qua còn ấm
Một mầm xanh mọc lên từ đất
Như lời hứa chẳng hề lặng câm.
Nhưng một ngày gió thổi rất khẽ
Có tiếng hỏi từ tận sâu xa
Ai nói chắc bình minh sẽ tới
Như hôm qua đã từng đi qua?
Ta đứng giữa khoảng trời nghi hoặc
Nhìn thời gian rơi nhẹ như sương
Mỗi khoảnh khắc vừa là kết quả
Cũng là mầm của một con đường.
Ta từng nghĩ đời là sợi xích
Mắt xích này kéo mắt xích kia
Nhưng Hư vô mỉm cười lặng lẽ
Bảo rằng đâu có sợi dây nào.
Chỉ là ta quen nhìn nối tiếp
Quen thấy ngày kế tiếp theo đêm
Quen thấy lửa làm khô giọt nước
Rồi tin điều ấy mãi không quên.
Niềm tin lớn dần như thói quen
Tựa dòng chảy mài tròn đá nhọn
Tựa bàn tay thời gian bền bỉ
Khắc lên lòng những nét bình yên.
Nếu mai nắng không về như cũ
Ta còn tin được điều gì đây
Khi tương lai là trang giấy trắng
Chưa dòng chữ nào kịp đặt bày.
Ta sợ hãi trước vùng chưa biết
Như đứa trẻ lạc giữa đêm sâu
Nên bấu víu vào điều quen thuộc
Gọi đó là quy luật nhiệm màu.
Nhưng hoài nghi không là bóng tối
Nó là ngọn đèn nhỏ trong tim
Soi những điều ta từng tin chắc
Thành câu hỏi lặng thầm kiếm tìm.
Nhờ hoài nghi, ta thôi kiêu hãnh
Hiểu trí khôn cũng có bến bờ
Giữa vũ trụ mênh mông vô tận
Con người chỉ là giấc mộng mơ.
Ta không biết ngày mai ra sao
Nhưng vẫn gieo mầm trong đất mới
Vẫn thắp lửa trong căn nhà nhỏ
Dẫu tương lai còn nhiều bối rối.
Bởi niềm tin không cần tuyệt đối
Chỉ cần đủ ấm để ta đi
Giữa hoài nghi và miền chắc chắn
Ta chọn bước, dù chậm cũng vì.
Cuộc đời là cây cầu mong manh
Bắc qua vực sâu điều chưa biết
Ta đi tiếp nhờ lòng tin nhỏ
Dẫu biết rằng chẳng gì bất diệt.
Và có lẽ chính trong khoảng giữa
Niềm tin kia và nỗi hoài nghi
Nhân quả khẽ mỉm cười lặng lẽ
Dẫn con người bước tiếp đường đi.