HNI 29-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 33: HẠT GIỐNG NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG

Người đứng trước đoàn người đi
Không gieo mệnh lệnh, gieo vì niềm tin

Một lời nói nhỏ lặng thinh
Có khi thành lửa cháy hình tương lai

Một cái nhìn đủ rộng dài
Thành con đường mới cho bao người cùng

Lãnh đạo không phải đứng trên
Mà là đứng giữa nỗi niềm nhân gian

Gieo điều tử tế âm thầm
Ngày sau gặt lấy ngàn lần yêu thương

Gieo lời cay nghiệt đau buồn
Ngày sau gặt lấy con đường cô đơn

Quyền lực như một dòng sông
Chảy về biển rộng hay dòng vực sâu

Một câu khích lệ nhiệm màu
Nâng bao giấc mộng bay cao giữa đời

Một lần trách móc nặng lời
Có khi bẻ gãy một trời tự tin

Người cầm ngọn lửa dẫn đường
Phải là người biết giữ nguồn ánh dương

Không gieo sợ hãi trong lòng
Không gieo nghi ngại trong vòng tập thể

Vì khi niềm tin rơi rụng
Ngàn lời mệnh lệnh cũng thành hư không

Một tổ chức tựa cánh rừng
Gốc là lãnh đạo, cành vươn là người

Gốc mà mục rỗng tơi bời
Rừng xanh sớm muộn rã rời theo sau

Gieo công bằng giữa biển sâu
Sóng yên gió lặng con tàu vững tin

Gieo thiên vị chốn nhân sinh
Sóng ngầm cuộn dữ hành trình nghiêng nghiêng

Người lãnh đạo giống mặt gương
Phản chiếu hình bóng con đường tập thể

Muốn người ngay thẳng tử tế
Phải là người sống tử tế trước tiên

Muốn người nỗ lực vươn lên
Phải là người bước về miền khó khăn

Gieo hy vọng giữa gian nan
Ngày mai gặt nắng chan hòa khắp nơi

Một đời dẫn lối cho đời
Chính là gieo hạt cho thời mai sau

Khi người rời bước phía sau
Cánh rừng vẫn hát một màu xanh tươi

Đó là nhân quả cuộc đời
Người gieo ánh sáng – sáng soi muôn người.
HNI 29-3 BÀI THƠ CHƯƠNG 33: HẠT GIỐNG NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG Người đứng trước đoàn người đi Không gieo mệnh lệnh, gieo vì niềm tin Một lời nói nhỏ lặng thinh Có khi thành lửa cháy hình tương lai Một cái nhìn đủ rộng dài Thành con đường mới cho bao người cùng Lãnh đạo không phải đứng trên Mà là đứng giữa nỗi niềm nhân gian Gieo điều tử tế âm thầm Ngày sau gặt lấy ngàn lần yêu thương Gieo lời cay nghiệt đau buồn Ngày sau gặt lấy con đường cô đơn Quyền lực như một dòng sông Chảy về biển rộng hay dòng vực sâu Một câu khích lệ nhiệm màu Nâng bao giấc mộng bay cao giữa đời Một lần trách móc nặng lời Có khi bẻ gãy một trời tự tin Người cầm ngọn lửa dẫn đường Phải là người biết giữ nguồn ánh dương Không gieo sợ hãi trong lòng Không gieo nghi ngại trong vòng tập thể Vì khi niềm tin rơi rụng Ngàn lời mệnh lệnh cũng thành hư không Một tổ chức tựa cánh rừng Gốc là lãnh đạo, cành vươn là người Gốc mà mục rỗng tơi bời Rừng xanh sớm muộn rã rời theo sau Gieo công bằng giữa biển sâu Sóng yên gió lặng con tàu vững tin Gieo thiên vị chốn nhân sinh Sóng ngầm cuộn dữ hành trình nghiêng nghiêng Người lãnh đạo giống mặt gương Phản chiếu hình bóng con đường tập thể Muốn người ngay thẳng tử tế Phải là người sống tử tế trước tiên Muốn người nỗ lực vươn lên Phải là người bước về miền khó khăn Gieo hy vọng giữa gian nan Ngày mai gặt nắng chan hòa khắp nơi Một đời dẫn lối cho đời Chính là gieo hạt cho thời mai sau Khi người rời bước phía sau Cánh rừng vẫn hát một màu xanh tươi Đó là nhân quả cuộc đời Người gieo ánh sáng – sáng soi muôn người.
Love
Like
4
0 Bình luận 0 Chia sẽ