HNI 29-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 34: KHU VƯỜN CỦA NHỮNG MỐI QUAN HỆ
Con người sống giữa nhân gian
Bao nhiêu sợi nối vô vàn trái tim
Một lời nói nhẹ như chim
Cũng gieo hạt giống lặng im trong đời
Một nụ cười rất nhỏ thôi
Có khi sưởi ấm bao người cô đơn
Tình thân như giọt mưa nguồn
Rơi vào đất khát lớn dần yêu thương
Ai cũng mong được vấn vương
Những vòng tay ấm giữa đường gió mưa
Nhưng đâu ai nhớ sớm trưa
Phải gieo hạt giống mới vừa trổ hoa
Tình bạn chẳng phải quà xa
Mà là vun xới từng ngày bên nhau
Một lời hỏi thăm hôm nào
Có khi giữ được nhịp cầu dài lâu
Khi vui ta nhớ gọi nhau
Khi buồn ta có bờ vai tựa vào
Nếu quên chăm sóc hôm nào
Cây xanh cũng sẽ héo hao lá cành
Tình yêu cũng giống trời xanh
Không mưa không nắng khó sinh cầu vồng
Một lời dịu nhẹ trong lòng
Có khi cứu cả cánh đồng bão giông
Hôn nhân chẳng phải giấc mộng
Mà là hành trình gieo trồng mỗi ngày
Một câu nóng giận buông tay
Có khi xây bức tường dày vô hình
Một lời xin lỗi chân tình
Lại như giọt nước cứu cành khô khan
Gia đình là bến bình an
Là nơi hạt giống bắt đầu nảy sinh
Ánh nhìn cha mẹ hiền lành
Theo con đi suốt hành trình trưởng thành
Nếu gieo tiếng nói dịu dàng
Con mang theo đến muôn vàn mai sau
Nếu gieo giận dữ thương đau
Thế gian lại có thêm màu cô đơn
Mỗi người như một khu vườn
Chứa bao hạt giống buồn vui trong đời
Gieo yêu thương sẽ nở cười
Gieo lời cay đắng rơi rơi lệ sầu
Ngân hàng cảm xúc bền lâu
Gửi thêm tử tế giảm sầu nhân gian
Một ngày ta biết ngỡ ngàng
Bao điều nhỏ bé hóa vàng thời gian
Hãy gieo từng chút dịu dàng
Để đời còn những mùa vàng nở hoa
BÀI THƠ CHƯƠNG 34: KHU VƯỜN CỦA NHỮNG MỐI QUAN HỆ
Con người sống giữa nhân gian
Bao nhiêu sợi nối vô vàn trái tim
Một lời nói nhẹ như chim
Cũng gieo hạt giống lặng im trong đời
Một nụ cười rất nhỏ thôi
Có khi sưởi ấm bao người cô đơn
Tình thân như giọt mưa nguồn
Rơi vào đất khát lớn dần yêu thương
Ai cũng mong được vấn vương
Những vòng tay ấm giữa đường gió mưa
Nhưng đâu ai nhớ sớm trưa
Phải gieo hạt giống mới vừa trổ hoa
Tình bạn chẳng phải quà xa
Mà là vun xới từng ngày bên nhau
Một lời hỏi thăm hôm nào
Có khi giữ được nhịp cầu dài lâu
Khi vui ta nhớ gọi nhau
Khi buồn ta có bờ vai tựa vào
Nếu quên chăm sóc hôm nào
Cây xanh cũng sẽ héo hao lá cành
Tình yêu cũng giống trời xanh
Không mưa không nắng khó sinh cầu vồng
Một lời dịu nhẹ trong lòng
Có khi cứu cả cánh đồng bão giông
Hôn nhân chẳng phải giấc mộng
Mà là hành trình gieo trồng mỗi ngày
Một câu nóng giận buông tay
Có khi xây bức tường dày vô hình
Một lời xin lỗi chân tình
Lại như giọt nước cứu cành khô khan
Gia đình là bến bình an
Là nơi hạt giống bắt đầu nảy sinh
Ánh nhìn cha mẹ hiền lành
Theo con đi suốt hành trình trưởng thành
Nếu gieo tiếng nói dịu dàng
Con mang theo đến muôn vàn mai sau
Nếu gieo giận dữ thương đau
Thế gian lại có thêm màu cô đơn
Mỗi người như một khu vườn
Chứa bao hạt giống buồn vui trong đời
Gieo yêu thương sẽ nở cười
Gieo lời cay đắng rơi rơi lệ sầu
Ngân hàng cảm xúc bền lâu
Gửi thêm tử tế giảm sầu nhân gian
Một ngày ta biết ngỡ ngàng
Bao điều nhỏ bé hóa vàng thời gian
Hãy gieo từng chút dịu dàng
Để đời còn những mùa vàng nở hoa
HNI 29-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 34: KHU VƯỜN CỦA NHỮNG MỐI QUAN HỆ
Con người sống giữa nhân gian
Bao nhiêu sợi nối vô vàn trái tim
Một lời nói nhẹ như chim
Cũng gieo hạt giống lặng im trong đời
Một nụ cười rất nhỏ thôi
Có khi sưởi ấm bao người cô đơn
Tình thân như giọt mưa nguồn
Rơi vào đất khát lớn dần yêu thương
Ai cũng mong được vấn vương
Những vòng tay ấm giữa đường gió mưa
Nhưng đâu ai nhớ sớm trưa
Phải gieo hạt giống mới vừa trổ hoa
Tình bạn chẳng phải quà xa
Mà là vun xới từng ngày bên nhau
Một lời hỏi thăm hôm nào
Có khi giữ được nhịp cầu dài lâu
Khi vui ta nhớ gọi nhau
Khi buồn ta có bờ vai tựa vào
Nếu quên chăm sóc hôm nào
Cây xanh cũng sẽ héo hao lá cành
Tình yêu cũng giống trời xanh
Không mưa không nắng khó sinh cầu vồng
Một lời dịu nhẹ trong lòng
Có khi cứu cả cánh đồng bão giông
Hôn nhân chẳng phải giấc mộng
Mà là hành trình gieo trồng mỗi ngày
Một câu nóng giận buông tay
Có khi xây bức tường dày vô hình
Một lời xin lỗi chân tình
Lại như giọt nước cứu cành khô khan
Gia đình là bến bình an
Là nơi hạt giống bắt đầu nảy sinh
Ánh nhìn cha mẹ hiền lành
Theo con đi suốt hành trình trưởng thành
Nếu gieo tiếng nói dịu dàng
Con mang theo đến muôn vàn mai sau
Nếu gieo giận dữ thương đau
Thế gian lại có thêm màu cô đơn
Mỗi người như một khu vườn
Chứa bao hạt giống buồn vui trong đời
Gieo yêu thương sẽ nở cười
Gieo lời cay đắng rơi rơi lệ sầu
Ngân hàng cảm xúc bền lâu
Gửi thêm tử tế giảm sầu nhân gian
Một ngày ta biết ngỡ ngàng
Bao điều nhỏ bé hóa vàng thời gian
Hãy gieo từng chút dịu dàng
Để đời còn những mùa vàng nở hoa