HNI 29-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 37: NHỮNG HẠT GIỐNG TRÊN MÀN HÌNH
Một cú chạm nhẹ trên màn hình sáng
Gợn sóng lan đi khắp muôn nơi
Không còn khoảng cách xa xôi nữa
Thế giới nằm trong một bàn tay
Một dòng chữ tưởng chừng rất nhỏ
Có thể bay qua triệu trái tim
Một bức ảnh thoáng qua vài giây
Có thể ở lại suốt nhiều năm
Ta nói điều gì trong đêm muộn
Ta chia sẻ điều gì buổi trưa
Những điều tưởng như vô hình ấy
Lại thành dấu vết chẳng thể mờ
Internet như dòng sông lớn
Chở bao tiếng nói ngược xuôi
Mỗi lời ta gửi vào con nước
Sẽ quay trở lại một ngày thôi
Một lời khen làm ai ấm áp
Một lời cay khiến ai buồn đau
Chỉ vài ký tự vô tri ấy
Có thể theo người đến rất lâu
Có những người chưa từng gặp mặt
Vẫn làm nhau bật khóc, bật cười
Có những trái tim chưa từng chạm
Vẫn làm nhau đổi khác cuộc đời
Nhưng cũng có khi trong im lặng
Ta lướt qua hàng trăm cuộc đời
Mà quên rằng sau màn hình đó
Là một con người thật đang cười
Ta tìm niềm vui trong lượt thích
Ta tìm giá trị trong lượt xem
Mà quên mất ngoài kia nắng sớm
Vẫn dịu dàng gọi ta bước lên
Mạng xã hội như tấm gương lớn
Phản chiếu thói quen mỗi ngày
Ta gieo gì vào trong khoảng trống
Sẽ thấy chính mình ở ngày mai
Nếu gieo giận hờn và tranh cãi
Thế giới sẽ đầy tiếng ồn ào
Nếu gieo cảm thông và tử tế
Bầu trời sẽ sáng biết bao
Một video có thể lan rộng
Một ý tưởng có thể nở hoa
Một trái tim biết chia sẻ
Có thể làm ấm cả hành tinh
Nhưng thời gian là dòng sông thật
Chảy âm thầm chẳng đợi ai đâu
Những giờ phút ta trao màn hình
Là đời ta trôi rất mau
Công nghệ không hề có lỗi
Chỉ là chiếc gương phản chiếu người
Ta dùng nó để xây nhịp cầu
Hay dựng lên những bức tường thôi
Ngày mai khi tắt đi màn sáng
Ta còn lại những gì trong tim
Là ký ức êm đềm dịu nhẹ
Hay khoảng trống lặng im dài thêm
Hãy gieo những điều tử tế nhé
Dù chỉ một câu nói nhỏ thôi
Biết đâu nơi đầu kia thế giới
Có người đang cần đúng điều ấy
Vì nhân quả không hề ngủ
Ngay cả trong thế giới ảo này
Và mỗi cú chạm ta gửi xuống
Đều đang nở hoa ở ngày mai.
BÀI THƠ CHƯƠNG 37: NHỮNG HẠT GIỐNG TRÊN MÀN HÌNH
Một cú chạm nhẹ trên màn hình sáng
Gợn sóng lan đi khắp muôn nơi
Không còn khoảng cách xa xôi nữa
Thế giới nằm trong một bàn tay
Một dòng chữ tưởng chừng rất nhỏ
Có thể bay qua triệu trái tim
Một bức ảnh thoáng qua vài giây
Có thể ở lại suốt nhiều năm
Ta nói điều gì trong đêm muộn
Ta chia sẻ điều gì buổi trưa
Những điều tưởng như vô hình ấy
Lại thành dấu vết chẳng thể mờ
Internet như dòng sông lớn
Chở bao tiếng nói ngược xuôi
Mỗi lời ta gửi vào con nước
Sẽ quay trở lại một ngày thôi
Một lời khen làm ai ấm áp
Một lời cay khiến ai buồn đau
Chỉ vài ký tự vô tri ấy
Có thể theo người đến rất lâu
Có những người chưa từng gặp mặt
Vẫn làm nhau bật khóc, bật cười
Có những trái tim chưa từng chạm
Vẫn làm nhau đổi khác cuộc đời
Nhưng cũng có khi trong im lặng
Ta lướt qua hàng trăm cuộc đời
Mà quên rằng sau màn hình đó
Là một con người thật đang cười
Ta tìm niềm vui trong lượt thích
Ta tìm giá trị trong lượt xem
Mà quên mất ngoài kia nắng sớm
Vẫn dịu dàng gọi ta bước lên
Mạng xã hội như tấm gương lớn
Phản chiếu thói quen mỗi ngày
Ta gieo gì vào trong khoảng trống
Sẽ thấy chính mình ở ngày mai
Nếu gieo giận hờn và tranh cãi
Thế giới sẽ đầy tiếng ồn ào
Nếu gieo cảm thông và tử tế
Bầu trời sẽ sáng biết bao
Một video có thể lan rộng
Một ý tưởng có thể nở hoa
Một trái tim biết chia sẻ
Có thể làm ấm cả hành tinh
Nhưng thời gian là dòng sông thật
Chảy âm thầm chẳng đợi ai đâu
Những giờ phút ta trao màn hình
Là đời ta trôi rất mau
Công nghệ không hề có lỗi
Chỉ là chiếc gương phản chiếu người
Ta dùng nó để xây nhịp cầu
Hay dựng lên những bức tường thôi
Ngày mai khi tắt đi màn sáng
Ta còn lại những gì trong tim
Là ký ức êm đềm dịu nhẹ
Hay khoảng trống lặng im dài thêm
Hãy gieo những điều tử tế nhé
Dù chỉ một câu nói nhỏ thôi
Biết đâu nơi đầu kia thế giới
Có người đang cần đúng điều ấy
Vì nhân quả không hề ngủ
Ngay cả trong thế giới ảo này
Và mỗi cú chạm ta gửi xuống
Đều đang nở hoa ở ngày mai.
HNI 29-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 37: NHỮNG HẠT GIỐNG TRÊN MÀN HÌNH
Một cú chạm nhẹ trên màn hình sáng
Gợn sóng lan đi khắp muôn nơi
Không còn khoảng cách xa xôi nữa
Thế giới nằm trong một bàn tay
Một dòng chữ tưởng chừng rất nhỏ
Có thể bay qua triệu trái tim
Một bức ảnh thoáng qua vài giây
Có thể ở lại suốt nhiều năm
Ta nói điều gì trong đêm muộn
Ta chia sẻ điều gì buổi trưa
Những điều tưởng như vô hình ấy
Lại thành dấu vết chẳng thể mờ
Internet như dòng sông lớn
Chở bao tiếng nói ngược xuôi
Mỗi lời ta gửi vào con nước
Sẽ quay trở lại một ngày thôi
Một lời khen làm ai ấm áp
Một lời cay khiến ai buồn đau
Chỉ vài ký tự vô tri ấy
Có thể theo người đến rất lâu
Có những người chưa từng gặp mặt
Vẫn làm nhau bật khóc, bật cười
Có những trái tim chưa từng chạm
Vẫn làm nhau đổi khác cuộc đời
Nhưng cũng có khi trong im lặng
Ta lướt qua hàng trăm cuộc đời
Mà quên rằng sau màn hình đó
Là một con người thật đang cười
Ta tìm niềm vui trong lượt thích
Ta tìm giá trị trong lượt xem
Mà quên mất ngoài kia nắng sớm
Vẫn dịu dàng gọi ta bước lên
Mạng xã hội như tấm gương lớn
Phản chiếu thói quen mỗi ngày
Ta gieo gì vào trong khoảng trống
Sẽ thấy chính mình ở ngày mai
Nếu gieo giận hờn và tranh cãi
Thế giới sẽ đầy tiếng ồn ào
Nếu gieo cảm thông và tử tế
Bầu trời sẽ sáng biết bao
Một video có thể lan rộng
Một ý tưởng có thể nở hoa
Một trái tim biết chia sẻ
Có thể làm ấm cả hành tinh
Nhưng thời gian là dòng sông thật
Chảy âm thầm chẳng đợi ai đâu
Những giờ phút ta trao màn hình
Là đời ta trôi rất mau
Công nghệ không hề có lỗi
Chỉ là chiếc gương phản chiếu người
Ta dùng nó để xây nhịp cầu
Hay dựng lên những bức tường thôi
Ngày mai khi tắt đi màn sáng
Ta còn lại những gì trong tim
Là ký ức êm đềm dịu nhẹ
Hay khoảng trống lặng im dài thêm
Hãy gieo những điều tử tế nhé
Dù chỉ một câu nói nhỏ thôi
Biết đâu nơi đầu kia thế giới
Có người đang cần đúng điều ấy
Vì nhân quả không hề ngủ
Ngay cả trong thế giới ảo này
Và mỗi cú chạm ta gửi xuống
Đều đang nở hoa ở ngày mai.