HNI31-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: HÀNH TRÌNH CỦA KHÓI HƯƠNG
Từ thuở con người chưa biết viết tên mình
Đã biết gửi ước mơ vào làn khói mỏng
Một nhúm gỗ cháy âm thầm trong gió sớm
Mở cánh cửa vô hình giữa đất và trời
Khói bay lên như lời cầu chưa nói
Chạm tầng mây rồi hóa giấc mơ xa
Giữa rừng sâu, hương trầm là tiếng gọi
Của nghìn năm còn vọng giữa bao la
Đàn hương ngủ trong lòng đất ấm
Chờ bàn tay đánh thức giấc thiêng liêng
Mỗi thớ gỗ như giữ lời cổ tích
Kể chuyện rừng bằng mùi thơm dịu hiền
Ai Cập cổ thắp hương cho vĩnh cửu
Ướp thời gian bằng hương khói nhiệm màu
Những kim tự tháp lặng thầm nghe gió
Vẫn thơm mùi lời nguyện của ngàn sau
Ấn Độ hát cùng làn hương buổi sớm
Tiếng chuông ngân thức tỉnh cõi tâm linh
Người thiền giả tìm bình yên rất khẽ
Trong mùi gỗ ấm như một trái tim
Phương Đông viết thơ bằng làn khói mỏng
Trong thư phòng mực chảy giữa tĩnh yên
Một que trầm, một trang đời tĩnh lặng
Đủ cho người hiểu hết chữ “an nhiên”
Đã có lúc hương quý hơn vàng bạc
Lạc đà đi qua sa mạc mênh mông
Chở theo cả giấc mơ và đế chế
Trong gùi da là kho báu của hư không
Những thành phố mọc lên từ hương liệu
Những con đường in dấu bước thương nhân
Thế giới cũ buôn bán bằng hương gỗ
Mà giàu sang bằng mùi thơm tinh thần
Thời gian trôi, con người xây máy móc
Đổi rừng xanh lấy ánh đèn đêm
Nhưng trong sâu, trái tim vẫn nhớ
Một mùi hương của thuở rất êm đềm
Giữa thành phố sáng trưng mà lạnh lẽo
Một nén trầm thắp lại cả mùa xưa
Khói bay lên nối đôi bờ ký ức
Cho tâm hồn tìm lại chính mình xưa
Khoa học gọi tên điều xưa cũ
Não bộ rung theo mùi gỗ dịu dàng
Những điều tổ tiên từng cảm nhận
Giờ hiện lên bằng dữ liệu rõ ràng
Hương không nói mà làm tim lắng lại
Không chạm tay mà chạm tận chiều sâu
Một làn khói đủ làm dịu thế giới
Đang vội vàng đánh rơi chính mình mau
Có lẽ thế nhân loại quay về rừng
Tìm hơi thở đã mất trong gió sớm
Một que trầm thắp lên hy vọng
Cho tương lai xanh lại những con đường
Và hành trình năm nghìn năm chưa dứt
Khói vẫn bay qua mọi nẻo nhân gian
Từ quá khứ bước vào ngày mai mới
Mang theo mùi của bình an.
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: HÀNH TRÌNH CỦA KHÓI HƯƠNG
Từ thuở con người chưa biết viết tên mình
Đã biết gửi ước mơ vào làn khói mỏng
Một nhúm gỗ cháy âm thầm trong gió sớm
Mở cánh cửa vô hình giữa đất và trời
Khói bay lên như lời cầu chưa nói
Chạm tầng mây rồi hóa giấc mơ xa
Giữa rừng sâu, hương trầm là tiếng gọi
Của nghìn năm còn vọng giữa bao la
Đàn hương ngủ trong lòng đất ấm
Chờ bàn tay đánh thức giấc thiêng liêng
Mỗi thớ gỗ như giữ lời cổ tích
Kể chuyện rừng bằng mùi thơm dịu hiền
Ai Cập cổ thắp hương cho vĩnh cửu
Ướp thời gian bằng hương khói nhiệm màu
Những kim tự tháp lặng thầm nghe gió
Vẫn thơm mùi lời nguyện của ngàn sau
Ấn Độ hát cùng làn hương buổi sớm
Tiếng chuông ngân thức tỉnh cõi tâm linh
Người thiền giả tìm bình yên rất khẽ
Trong mùi gỗ ấm như một trái tim
Phương Đông viết thơ bằng làn khói mỏng
Trong thư phòng mực chảy giữa tĩnh yên
Một que trầm, một trang đời tĩnh lặng
Đủ cho người hiểu hết chữ “an nhiên”
Đã có lúc hương quý hơn vàng bạc
Lạc đà đi qua sa mạc mênh mông
Chở theo cả giấc mơ và đế chế
Trong gùi da là kho báu của hư không
Những thành phố mọc lên từ hương liệu
Những con đường in dấu bước thương nhân
Thế giới cũ buôn bán bằng hương gỗ
Mà giàu sang bằng mùi thơm tinh thần
Thời gian trôi, con người xây máy móc
Đổi rừng xanh lấy ánh đèn đêm
Nhưng trong sâu, trái tim vẫn nhớ
Một mùi hương của thuở rất êm đềm
Giữa thành phố sáng trưng mà lạnh lẽo
Một nén trầm thắp lại cả mùa xưa
Khói bay lên nối đôi bờ ký ức
Cho tâm hồn tìm lại chính mình xưa
Khoa học gọi tên điều xưa cũ
Não bộ rung theo mùi gỗ dịu dàng
Những điều tổ tiên từng cảm nhận
Giờ hiện lên bằng dữ liệu rõ ràng
Hương không nói mà làm tim lắng lại
Không chạm tay mà chạm tận chiều sâu
Một làn khói đủ làm dịu thế giới
Đang vội vàng đánh rơi chính mình mau
Có lẽ thế nhân loại quay về rừng
Tìm hơi thở đã mất trong gió sớm
Một que trầm thắp lên hy vọng
Cho tương lai xanh lại những con đường
Và hành trình năm nghìn năm chưa dứt
Khói vẫn bay qua mọi nẻo nhân gian
Từ quá khứ bước vào ngày mai mới
Mang theo mùi của bình an.
HNI31-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 1: HÀNH TRÌNH CỦA KHÓI HƯƠNG
Từ thuở con người chưa biết viết tên mình
Đã biết gửi ước mơ vào làn khói mỏng
Một nhúm gỗ cháy âm thầm trong gió sớm
Mở cánh cửa vô hình giữa đất và trời
Khói bay lên như lời cầu chưa nói
Chạm tầng mây rồi hóa giấc mơ xa
Giữa rừng sâu, hương trầm là tiếng gọi
Của nghìn năm còn vọng giữa bao la
Đàn hương ngủ trong lòng đất ấm
Chờ bàn tay đánh thức giấc thiêng liêng
Mỗi thớ gỗ như giữ lời cổ tích
Kể chuyện rừng bằng mùi thơm dịu hiền
Ai Cập cổ thắp hương cho vĩnh cửu
Ướp thời gian bằng hương khói nhiệm màu
Những kim tự tháp lặng thầm nghe gió
Vẫn thơm mùi lời nguyện của ngàn sau
Ấn Độ hát cùng làn hương buổi sớm
Tiếng chuông ngân thức tỉnh cõi tâm linh
Người thiền giả tìm bình yên rất khẽ
Trong mùi gỗ ấm như một trái tim
Phương Đông viết thơ bằng làn khói mỏng
Trong thư phòng mực chảy giữa tĩnh yên
Một que trầm, một trang đời tĩnh lặng
Đủ cho người hiểu hết chữ “an nhiên”
Đã có lúc hương quý hơn vàng bạc
Lạc đà đi qua sa mạc mênh mông
Chở theo cả giấc mơ và đế chế
Trong gùi da là kho báu của hư không
Những thành phố mọc lên từ hương liệu
Những con đường in dấu bước thương nhân
Thế giới cũ buôn bán bằng hương gỗ
Mà giàu sang bằng mùi thơm tinh thần
Thời gian trôi, con người xây máy móc
Đổi rừng xanh lấy ánh đèn đêm
Nhưng trong sâu, trái tim vẫn nhớ
Một mùi hương của thuở rất êm đềm
Giữa thành phố sáng trưng mà lạnh lẽo
Một nén trầm thắp lại cả mùa xưa
Khói bay lên nối đôi bờ ký ức
Cho tâm hồn tìm lại chính mình xưa
Khoa học gọi tên điều xưa cũ
Não bộ rung theo mùi gỗ dịu dàng
Những điều tổ tiên từng cảm nhận
Giờ hiện lên bằng dữ liệu rõ ràng
Hương không nói mà làm tim lắng lại
Không chạm tay mà chạm tận chiều sâu
Một làn khói đủ làm dịu thế giới
Đang vội vàng đánh rơi chính mình mau
Có lẽ thế nhân loại quay về rừng
Tìm hơi thở đã mất trong gió sớm
Một que trầm thắp lên hy vọng
Cho tương lai xanh lại những con đường
Và hành trình năm nghìn năm chưa dứt
Khói vẫn bay qua mọi nẻo nhân gian
Từ quá khứ bước vào ngày mai mới
Mang theo mùi của bình an.