HNI. 01/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: DẤU CHÂN HƯƠNG TRÊN CON ĐƯỜNG CỔ
Có con đường không nhìn thấy trên bản đồ
Nhưng in dấu trong ký ức nhân loại
Nơi lạc đà đi qua miền cát nóng
Mang theo hương thơm của rừng xa
Những cánh buồm trắng no gió đại dương
Chở mùi trầm vượt nghìn con sóng lớn
Từ rừng sâu đến bến bờ xa lạ
Hương mở lối cho thế giới gặp nhau
Không ai nghe tiếng hương cất lời
Nhưng mọi trái tim đều nhận ra
Một mùi thơm nhỏ bé mong manh
Có thể nối liền cả địa cầu rộng lớn
Sa mạc đêm lạnh như giấc mơ cổ
Đoàn lữ hành nhóm lửa dưới trời sao
Khói hương bay hòa vào thiên hà
Như lời cầu nguyện gửi về vô tận
Từng bước chân in lên cát nóng
Mang theo câu chuyện của rừng xanh
Những khúc gỗ nhỏ nằm im lặng
Chứa cả hành trình của thời gian
Thành phố mọc lên từ mùi hương ấy
Chợ phiên đông như sóng ngoài khơi
Vàng bạc trao tay rồi mất dấu
Chỉ hương thơm còn ở lại rất lâu
Có những đế chế sinh ra từ hương
Và lặng lẽ đi vào miền ký ức
Nhưng con đường xưa chưa từng biến mất
Chỉ thay hình trong nhịp sống hôm nay
Ngày xưa lạc đà đi qua sa mạc
Ngày nay dữ liệu vượt đại dương
Nhưng hành trình vẫn chung một nhịp
Kết nối con người bằng những điều vô hình
Những cảng biển ngủ trong sương sớm
Từng đón bao chuyến tàu xa
Tiếng sóng vỗ như lời thì thầm cũ
Kể chuyện thương nhân của ngàn năm
Hương không có quốc tịch hay biên giới
Chỉ tìm nơi trái tim mở cửa
Nơi có người chờ một phút bình yên
Giữa cuộc đời vội vã không ngừng
Một que trầm cháy trong căn phòng nhỏ
Gợi lại cả sa mạc xa xôi
Cả tiếng chuông đền cổ ngân vang
Cả bước chân người qua miền gió cát
Con đường cổ vẫn còn hơi ấm
Trong từng làn khói mỏng bay lên
Như nhắc rằng thế giới này rộng lớn
Nhưng hương thơm luôn tìm được lối về
Và khi ta lắng nghe thật khẽ
Sẽ nghe tiếng bước chân ngày xưa
Đang tiếp tục hành trình bất tận
Trên con đường hương của nhân gian.
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: DẤU CHÂN HƯƠNG TRÊN CON ĐƯỜNG CỔ
Có con đường không nhìn thấy trên bản đồ
Nhưng in dấu trong ký ức nhân loại
Nơi lạc đà đi qua miền cát nóng
Mang theo hương thơm của rừng xa
Những cánh buồm trắng no gió đại dương
Chở mùi trầm vượt nghìn con sóng lớn
Từ rừng sâu đến bến bờ xa lạ
Hương mở lối cho thế giới gặp nhau
Không ai nghe tiếng hương cất lời
Nhưng mọi trái tim đều nhận ra
Một mùi thơm nhỏ bé mong manh
Có thể nối liền cả địa cầu rộng lớn
Sa mạc đêm lạnh như giấc mơ cổ
Đoàn lữ hành nhóm lửa dưới trời sao
Khói hương bay hòa vào thiên hà
Như lời cầu nguyện gửi về vô tận
Từng bước chân in lên cát nóng
Mang theo câu chuyện của rừng xanh
Những khúc gỗ nhỏ nằm im lặng
Chứa cả hành trình của thời gian
Thành phố mọc lên từ mùi hương ấy
Chợ phiên đông như sóng ngoài khơi
Vàng bạc trao tay rồi mất dấu
Chỉ hương thơm còn ở lại rất lâu
Có những đế chế sinh ra từ hương
Và lặng lẽ đi vào miền ký ức
Nhưng con đường xưa chưa từng biến mất
Chỉ thay hình trong nhịp sống hôm nay
Ngày xưa lạc đà đi qua sa mạc
Ngày nay dữ liệu vượt đại dương
Nhưng hành trình vẫn chung một nhịp
Kết nối con người bằng những điều vô hình
Những cảng biển ngủ trong sương sớm
Từng đón bao chuyến tàu xa
Tiếng sóng vỗ như lời thì thầm cũ
Kể chuyện thương nhân của ngàn năm
Hương không có quốc tịch hay biên giới
Chỉ tìm nơi trái tim mở cửa
Nơi có người chờ một phút bình yên
Giữa cuộc đời vội vã không ngừng
Một que trầm cháy trong căn phòng nhỏ
Gợi lại cả sa mạc xa xôi
Cả tiếng chuông đền cổ ngân vang
Cả bước chân người qua miền gió cát
Con đường cổ vẫn còn hơi ấm
Trong từng làn khói mỏng bay lên
Như nhắc rằng thế giới này rộng lớn
Nhưng hương thơm luôn tìm được lối về
Và khi ta lắng nghe thật khẽ
Sẽ nghe tiếng bước chân ngày xưa
Đang tiếp tục hành trình bất tận
Trên con đường hương của nhân gian.
HNI. 01/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 4: DẤU CHÂN HƯƠNG TRÊN CON ĐƯỜNG CỔ
Có con đường không nhìn thấy trên bản đồ
Nhưng in dấu trong ký ức nhân loại
Nơi lạc đà đi qua miền cát nóng
Mang theo hương thơm của rừng xa
Những cánh buồm trắng no gió đại dương
Chở mùi trầm vượt nghìn con sóng lớn
Từ rừng sâu đến bến bờ xa lạ
Hương mở lối cho thế giới gặp nhau
Không ai nghe tiếng hương cất lời
Nhưng mọi trái tim đều nhận ra
Một mùi thơm nhỏ bé mong manh
Có thể nối liền cả địa cầu rộng lớn
Sa mạc đêm lạnh như giấc mơ cổ
Đoàn lữ hành nhóm lửa dưới trời sao
Khói hương bay hòa vào thiên hà
Như lời cầu nguyện gửi về vô tận
Từng bước chân in lên cát nóng
Mang theo câu chuyện của rừng xanh
Những khúc gỗ nhỏ nằm im lặng
Chứa cả hành trình của thời gian
Thành phố mọc lên từ mùi hương ấy
Chợ phiên đông như sóng ngoài khơi
Vàng bạc trao tay rồi mất dấu
Chỉ hương thơm còn ở lại rất lâu
Có những đế chế sinh ra từ hương
Và lặng lẽ đi vào miền ký ức
Nhưng con đường xưa chưa từng biến mất
Chỉ thay hình trong nhịp sống hôm nay
Ngày xưa lạc đà đi qua sa mạc
Ngày nay dữ liệu vượt đại dương
Nhưng hành trình vẫn chung một nhịp
Kết nối con người bằng những điều vô hình
Những cảng biển ngủ trong sương sớm
Từng đón bao chuyến tàu xa
Tiếng sóng vỗ như lời thì thầm cũ
Kể chuyện thương nhân của ngàn năm
Hương không có quốc tịch hay biên giới
Chỉ tìm nơi trái tim mở cửa
Nơi có người chờ một phút bình yên
Giữa cuộc đời vội vã không ngừng
Một que trầm cháy trong căn phòng nhỏ
Gợi lại cả sa mạc xa xôi
Cả tiếng chuông đền cổ ngân vang
Cả bước chân người qua miền gió cát
Con đường cổ vẫn còn hơi ấm
Trong từng làn khói mỏng bay lên
Như nhắc rằng thế giới này rộng lớn
Nhưng hương thơm luôn tìm được lối về
Và khi ta lắng nghe thật khẽ
Sẽ nghe tiếng bước chân ngày xưa
Đang tiếp tục hành trình bất tận
Trên con đường hương của nhân gian.