HNI 31-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 5: KHÓI HƯƠNG BAY VỀ TRỜI
Có một ngôn ngữ không cần lời
Chỉ cần làn khói mỏng bay lên
Là trái tim đã biết cách nói
Với bầu trời rộng lớn vô biên
Từ ngôi chùa nhỏ nơi sườn núi
Đến giáo đường vang tiếng chuông chiều
Từ thánh đường giữa miền sa mạc
Hương vẫn chung một nhịp linh thiêng
Người thắp hương khi lòng khấn nguyện
Khi buồn vui không gọi thành tên
Một làn khói chạm vào khoảng lặng
Đủ làm dịu bớt nỗi ưu phiền
Khói mỏng như dòng sông vô tận
Chảy từ đất hướng đến trời cao
Mang theo ước mơ và hy vọng
Mang lời cầu nguyện gửi vì sao
Không ai thấy đường đi của hương
Nhưng ai cũng tin hương có lối
Bởi niềm tin vốn là vô hình
Như gió đi qua miền tăm tối
Trong tiếng chuông ngân dài buổi sớm
Hương thức dậy cùng giọt sương mai
Cả không gian bỗng trở nên nhẹ
Như trái tim vừa học thở dài
Có những người chưa từng quen biết
Vẫn chung một khoảnh khắc cúi đầu
Một nén hương cháy trong tĩnh lặng
Đủ nối gần muôn dặm cách xa
Hương không hỏi người từ đâu đến
Không phân biệt tiếng nói màu da
Chỉ cần trái tim còn biết lắng
Hương sẽ tìm được lối đi qua
Những lời cầu bay theo khói mỏng
Như cánh chim tìm bến bình yên
Có thể trời không cần câu chữ
Chỉ cần một phút lòng lặng yên
Khi que hương cháy đến tàn tro
Không gian vẫn còn hương ở lại
Như lời nhắc dịu dàng khe khẽ
Rằng bình an không ở quá xa
Chỉ cần ta dừng chân một chút
Giữa dòng đời cuốn vội ngược xuôi
Một làn khói bay lên rất khẽ
Cũng đủ làm sáng cả bầu trời.
Đọc thêm
BÀI THƠ CHƯƠNG 5: KHÓI HƯƠNG BAY VỀ TRỜI
Có một ngôn ngữ không cần lời
Chỉ cần làn khói mỏng bay lên
Là trái tim đã biết cách nói
Với bầu trời rộng lớn vô biên
Từ ngôi chùa nhỏ nơi sườn núi
Đến giáo đường vang tiếng chuông chiều
Từ thánh đường giữa miền sa mạc
Hương vẫn chung một nhịp linh thiêng
Người thắp hương khi lòng khấn nguyện
Khi buồn vui không gọi thành tên
Một làn khói chạm vào khoảng lặng
Đủ làm dịu bớt nỗi ưu phiền
Khói mỏng như dòng sông vô tận
Chảy từ đất hướng đến trời cao
Mang theo ước mơ và hy vọng
Mang lời cầu nguyện gửi vì sao
Không ai thấy đường đi của hương
Nhưng ai cũng tin hương có lối
Bởi niềm tin vốn là vô hình
Như gió đi qua miền tăm tối
Trong tiếng chuông ngân dài buổi sớm
Hương thức dậy cùng giọt sương mai
Cả không gian bỗng trở nên nhẹ
Như trái tim vừa học thở dài
Có những người chưa từng quen biết
Vẫn chung một khoảnh khắc cúi đầu
Một nén hương cháy trong tĩnh lặng
Đủ nối gần muôn dặm cách xa
Hương không hỏi người từ đâu đến
Không phân biệt tiếng nói màu da
Chỉ cần trái tim còn biết lắng
Hương sẽ tìm được lối đi qua
Những lời cầu bay theo khói mỏng
Như cánh chim tìm bến bình yên
Có thể trời không cần câu chữ
Chỉ cần một phút lòng lặng yên
Khi que hương cháy đến tàn tro
Không gian vẫn còn hương ở lại
Như lời nhắc dịu dàng khe khẽ
Rằng bình an không ở quá xa
Chỉ cần ta dừng chân một chút
Giữa dòng đời cuốn vội ngược xuôi
Một làn khói bay lên rất khẽ
Cũng đủ làm sáng cả bầu trời.
Đọc thêm
HNI 31-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 5: KHÓI HƯƠNG BAY VỀ TRỜI
Có một ngôn ngữ không cần lời
Chỉ cần làn khói mỏng bay lên
Là trái tim đã biết cách nói
Với bầu trời rộng lớn vô biên
Từ ngôi chùa nhỏ nơi sườn núi
Đến giáo đường vang tiếng chuông chiều
Từ thánh đường giữa miền sa mạc
Hương vẫn chung một nhịp linh thiêng
Người thắp hương khi lòng khấn nguyện
Khi buồn vui không gọi thành tên
Một làn khói chạm vào khoảng lặng
Đủ làm dịu bớt nỗi ưu phiền
Khói mỏng như dòng sông vô tận
Chảy từ đất hướng đến trời cao
Mang theo ước mơ và hy vọng
Mang lời cầu nguyện gửi vì sao
Không ai thấy đường đi của hương
Nhưng ai cũng tin hương có lối
Bởi niềm tin vốn là vô hình
Như gió đi qua miền tăm tối
Trong tiếng chuông ngân dài buổi sớm
Hương thức dậy cùng giọt sương mai
Cả không gian bỗng trở nên nhẹ
Như trái tim vừa học thở dài
Có những người chưa từng quen biết
Vẫn chung một khoảnh khắc cúi đầu
Một nén hương cháy trong tĩnh lặng
Đủ nối gần muôn dặm cách xa
Hương không hỏi người từ đâu đến
Không phân biệt tiếng nói màu da
Chỉ cần trái tim còn biết lắng
Hương sẽ tìm được lối đi qua
Những lời cầu bay theo khói mỏng
Như cánh chim tìm bến bình yên
Có thể trời không cần câu chữ
Chỉ cần một phút lòng lặng yên
Khi que hương cháy đến tàn tro
Không gian vẫn còn hương ở lại
Như lời nhắc dịu dàng khe khẽ
Rằng bình an không ở quá xa
Chỉ cần ta dừng chân một chút
Giữa dòng đời cuốn vội ngược xuôi
Một làn khói bay lên rất khẽ
Cũng đủ làm sáng cả bầu trời.
Đọc thêm