HNI 01-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 9: GIỮA ĐỜI THƯỜNG KHÓI TRẦM VẪN BAY
Một góc nhỏ giữa căn phòng hẹp
Que trầm cháy rất đỗi hiền hòa
Không ngai vàng không cung điện
Chỉ có lòng người với mái nhà
Buổi sớm thức cùng tia nắng mỏng
Một làn hương mở cửa bình minh
Tiếng xe ngoài đường còn vội vã
Trong này khói nhẹ tựa lời kinh
Giữa phố thị ồn ào náo động
Khói trầm như giữ lại mùa xưa
Không ai bảo phải sống chậm lại
Nhưng hương thầm nhắc gió đừng đùa
Một người mẹ pha trà buổi sáng
Hương lan qua từng sợi tóc mềm
Đứa trẻ ngồi bên trang sách mở
Thấy lòng mình dịu lại từng đêm
Không nghi lễ cầu kỳ phức tạp
Không cần lời khấn nguyện dài lâu
Chỉ cần thắp lên trong im lặng
Là đủ nghe tim nói vài câu
Giữa những ngày công việc chồng chất
Điện thoại reo như sóng biển dâng
Một phút dừng bên làn khói mỏng
Nghe trong ngực bớt những lăn tăn
Người trẻ hỏi hạnh phúc ở đâu
Có phải xa xôi nơi núi thẳm
Hay nằm trong chuyến đi dài rộng
Hay ở giữa một vùng biển nắng
Hạnh phúc có khi rất giản dị
Chỉ là mùi trầm thoảng ngang qua
Một bữa cơm quây quần đủ mặt
Một ánh nhìn hiểu ý không xa
Có những tối lòng người mỏi mệt
Thành công bỗng hóa chuyện phù vân
Khói trầm bay qua bao suy nghĩ
Như xóa mờ những vết bâng khuâng
Không phải ai cũng tin năng lượng
Nhưng ai cũng cảm được bình yên
Khi hương dịu lan trong căn phòng nhỏ
Như vòng tay ôm trọn ưu phiền
Có người thắp trầm khi đọc sách
Có người đốt lúc tập thiền sâu
Có người chỉ vì yêu mùi gỗ
Mà không hay đã lắng lòng đâu
Giữa đời thường bao điều phức tạp
Khói trầm như sợi chỉ vô hình
Nối quá khứ cùng ngày hiện tại
Nối tâm hồn với chính lòng mình
Không cần biết bao nhiêu năm nữa
Thế giới còn đổi khác ra sao
Chỉ cần còn một người thắp lửa
Khói trầm vẫn kể chuyện thì thào
Giữa bao ước mơ đang lớn dậy
Giữa bao toan tính của con người
Một làn hương bay lên rất khẽ
Giữ cho đời còn chút thảnh thơi.
BÀI THƠ CHƯƠNG 9: GIỮA ĐỜI THƯỜNG KHÓI TRẦM VẪN BAY
Một góc nhỏ giữa căn phòng hẹp
Que trầm cháy rất đỗi hiền hòa
Không ngai vàng không cung điện
Chỉ có lòng người với mái nhà
Buổi sớm thức cùng tia nắng mỏng
Một làn hương mở cửa bình minh
Tiếng xe ngoài đường còn vội vã
Trong này khói nhẹ tựa lời kinh
Giữa phố thị ồn ào náo động
Khói trầm như giữ lại mùa xưa
Không ai bảo phải sống chậm lại
Nhưng hương thầm nhắc gió đừng đùa
Một người mẹ pha trà buổi sáng
Hương lan qua từng sợi tóc mềm
Đứa trẻ ngồi bên trang sách mở
Thấy lòng mình dịu lại từng đêm
Không nghi lễ cầu kỳ phức tạp
Không cần lời khấn nguyện dài lâu
Chỉ cần thắp lên trong im lặng
Là đủ nghe tim nói vài câu
Giữa những ngày công việc chồng chất
Điện thoại reo như sóng biển dâng
Một phút dừng bên làn khói mỏng
Nghe trong ngực bớt những lăn tăn
Người trẻ hỏi hạnh phúc ở đâu
Có phải xa xôi nơi núi thẳm
Hay nằm trong chuyến đi dài rộng
Hay ở giữa một vùng biển nắng
Hạnh phúc có khi rất giản dị
Chỉ là mùi trầm thoảng ngang qua
Một bữa cơm quây quần đủ mặt
Một ánh nhìn hiểu ý không xa
Có những tối lòng người mỏi mệt
Thành công bỗng hóa chuyện phù vân
Khói trầm bay qua bao suy nghĩ
Như xóa mờ những vết bâng khuâng
Không phải ai cũng tin năng lượng
Nhưng ai cũng cảm được bình yên
Khi hương dịu lan trong căn phòng nhỏ
Như vòng tay ôm trọn ưu phiền
Có người thắp trầm khi đọc sách
Có người đốt lúc tập thiền sâu
Có người chỉ vì yêu mùi gỗ
Mà không hay đã lắng lòng đâu
Giữa đời thường bao điều phức tạp
Khói trầm như sợi chỉ vô hình
Nối quá khứ cùng ngày hiện tại
Nối tâm hồn với chính lòng mình
Không cần biết bao nhiêu năm nữa
Thế giới còn đổi khác ra sao
Chỉ cần còn một người thắp lửa
Khói trầm vẫn kể chuyện thì thào
Giữa bao ước mơ đang lớn dậy
Giữa bao toan tính của con người
Một làn hương bay lên rất khẽ
Giữ cho đời còn chút thảnh thơi.
HNI 01-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 9: GIỮA ĐỜI THƯỜNG KHÓI TRẦM VẪN BAY
Một góc nhỏ giữa căn phòng hẹp
Que trầm cháy rất đỗi hiền hòa
Không ngai vàng không cung điện
Chỉ có lòng người với mái nhà
Buổi sớm thức cùng tia nắng mỏng
Một làn hương mở cửa bình minh
Tiếng xe ngoài đường còn vội vã
Trong này khói nhẹ tựa lời kinh
Giữa phố thị ồn ào náo động
Khói trầm như giữ lại mùa xưa
Không ai bảo phải sống chậm lại
Nhưng hương thầm nhắc gió đừng đùa
Một người mẹ pha trà buổi sáng
Hương lan qua từng sợi tóc mềm
Đứa trẻ ngồi bên trang sách mở
Thấy lòng mình dịu lại từng đêm
Không nghi lễ cầu kỳ phức tạp
Không cần lời khấn nguyện dài lâu
Chỉ cần thắp lên trong im lặng
Là đủ nghe tim nói vài câu
Giữa những ngày công việc chồng chất
Điện thoại reo như sóng biển dâng
Một phút dừng bên làn khói mỏng
Nghe trong ngực bớt những lăn tăn
Người trẻ hỏi hạnh phúc ở đâu
Có phải xa xôi nơi núi thẳm
Hay nằm trong chuyến đi dài rộng
Hay ở giữa một vùng biển nắng
Hạnh phúc có khi rất giản dị
Chỉ là mùi trầm thoảng ngang qua
Một bữa cơm quây quần đủ mặt
Một ánh nhìn hiểu ý không xa
Có những tối lòng người mỏi mệt
Thành công bỗng hóa chuyện phù vân
Khói trầm bay qua bao suy nghĩ
Như xóa mờ những vết bâng khuâng
Không phải ai cũng tin năng lượng
Nhưng ai cũng cảm được bình yên
Khi hương dịu lan trong căn phòng nhỏ
Như vòng tay ôm trọn ưu phiền
Có người thắp trầm khi đọc sách
Có người đốt lúc tập thiền sâu
Có người chỉ vì yêu mùi gỗ
Mà không hay đã lắng lòng đâu
Giữa đời thường bao điều phức tạp
Khói trầm như sợi chỉ vô hình
Nối quá khứ cùng ngày hiện tại
Nối tâm hồn với chính lòng mình
Không cần biết bao nhiêu năm nữa
Thế giới còn đổi khác ra sao
Chỉ cần còn một người thắp lửa
Khói trầm vẫn kể chuyện thì thào
Giữa bao ước mơ đang lớn dậy
Giữa bao toan tính của con người
Một làn hương bay lên rất khẽ
Giữ cho đời còn chút thảnh thơi.