HNI 01/4/2026:
BÀI THƠ **CHƯƠNG 3: Ảo tưởng về sự dài lâu**
Ta cứ ngỡ đời mình còn rất rộng
Ngày mai dài như biển chẳng bờ xa
Nên chậm lại trước bao điều cần sống
Và hững hờ với những phút đang qua
Ta gom góp những ước mơ rất lớn
Để dành hoài cho một lúc “về sau”
Mà không biết từng ngày đang lặng lẽ
Rút ngắn dần khoảng cách đến hư hao
Có những hẹn chưa một lần thực hiện
Có những lời chưa kịp nói thành câu
Ta cứ nghĩ thời gian còn dư dả
Để một ngày sẽ nói trọn cùng nhau
Nhưng đời chẳng đi theo điều ta tính
Một cơn gió cũng đủ đổi mùa sang
Một khoảnh khắc cũng làm nên cách biệt
Giữa còn đây… và mãi mãi lỡ làng
Ta ảo tưởng mình là người bất tận
Giữa dòng đời tưởng chẳng thể phai phôi
Nên quên mất từng phút giây hiện tại
Đang âm thầm rời bỏ chính ta thôi
Những điều nhỏ ta vô tình đánh mất
Lại chính là điều quý giá nhất đời
Một cái nắm tay, một lời xin lỗi
Có khi là cơ hội cuối cùng rồi
Đến khi nhận ra thời gian hữu hạn
Thì đã xa những ngày tháng thanh xuân
Mới hiểu được không gì là mãi mãi
Ngoài những gì ta đã sống chân thành
Đừng đợi nữa một ngày không chắc đến
Đừng hẹn lòng vào một lúc xa xôi
Hãy sống trọn trong từng giây đang có
Vì đời người… ngắn lắm, vậy thôi
Ảo tưởng ấy như làn sương rất mỏng
Che mắt ta trước sự thật mong manh
Đến khi nắng chiếu qua rồi tan biến
Chỉ còn lại… nuối tiếc giữa đời nhanh.
HNI 01/4/2026: BÀI THƠ **CHƯƠNG 3: Ảo tưởng về sự dài lâu** Ta cứ ngỡ đời mình còn rất rộng Ngày mai dài như biển chẳng bờ xa Nên chậm lại trước bao điều cần sống Và hững hờ với những phút đang qua Ta gom góp những ước mơ rất lớn Để dành hoài cho một lúc “về sau” Mà không biết từng ngày đang lặng lẽ Rút ngắn dần khoảng cách đến hư hao Có những hẹn chưa một lần thực hiện Có những lời chưa kịp nói thành câu Ta cứ nghĩ thời gian còn dư dả Để một ngày sẽ nói trọn cùng nhau Nhưng đời chẳng đi theo điều ta tính Một cơn gió cũng đủ đổi mùa sang Một khoảnh khắc cũng làm nên cách biệt Giữa còn đây… và mãi mãi lỡ làng Ta ảo tưởng mình là người bất tận Giữa dòng đời tưởng chẳng thể phai phôi Nên quên mất từng phút giây hiện tại Đang âm thầm rời bỏ chính ta thôi Những điều nhỏ ta vô tình đánh mất Lại chính là điều quý giá nhất đời Một cái nắm tay, một lời xin lỗi Có khi là cơ hội cuối cùng rồi Đến khi nhận ra thời gian hữu hạn Thì đã xa những ngày tháng thanh xuân Mới hiểu được không gì là mãi mãi Ngoài những gì ta đã sống chân thành Đừng đợi nữa một ngày không chắc đến Đừng hẹn lòng vào một lúc xa xôi Hãy sống trọn trong từng giây đang có Vì đời người… ngắn lắm, vậy thôi Ảo tưởng ấy như làn sương rất mỏng Che mắt ta trước sự thật mong manh Đến khi nắng chiếu qua rồi tan biến Chỉ còn lại… nuối tiếc giữa đời nhanh.
Love
Angry
Like
11
0 Bình luận 0 Chia sẽ