HNI 1/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 27
Biết ơn là gốc của nhân cách
Có một điều nuôi lớn đời thầm lặng
Không hình hài nhưng vững tựa non cao
Đó là gốc rễ sâu trong tâm thức
Mang tên “ơn” – nuôi dưỡng biết bao đời
Biết ơn mẹ cho hình hài sự sống
Biết ơn cha cho vững bước đường đi
Biết ơn người đã một lần giúp đỡ
Dẫu nhỏ thôi cũng khắc mãi trong tim
Người có gốc là người luôn nhớ cội
Dẫu đi xa vẫn giữ trọn ân tình
Không quên những tháng ngày từng nâng đỡ
Không quay lưng với nghĩa nặng ân sâu
Nhân cách lớn không phải từ lời nói
Mà từ lòng biết cúi xuống tri ân
Biết nhận lại và biết trao trở lại
Để cuộc đời nối tiếp những vòng tròn
Một lời cảm có thể làm ấm lại
Những trái tim từng lặng lẽ cho đi
Một ánh mắt chứa đầy lòng trân trọng
Cũng đủ làm thế giới bớt chia ly
Người vô ơn như cây không có rễ
Dễ lung lay trước bão tố cuộc đời
Còn người giữ trong tim mình lòng biết
Sẽ vững vàng như núi giữa trùng khơi
Biết ơn không làm con người nhỏ lại
Mà nâng ta lên tầm cao nhân văn
Khi ta hiểu mọi điều ta đang có
Đều bắt nguồn từ bao tấm lòng nhân
Hãy giữ lấy trong tim mình hạt giống
Tưới mỗi ngày bằng suy nghĩ chân thành
Rồi sẽ thấy từ lòng biết ơn ấy
Nở thành hoa – nhân cách sáng long lanh
BÀI THƠ CHƯƠNG 27
Biết ơn là gốc của nhân cách
Có một điều nuôi lớn đời thầm lặng
Không hình hài nhưng vững tựa non cao
Đó là gốc rễ sâu trong tâm thức
Mang tên “ơn” – nuôi dưỡng biết bao đời
Biết ơn mẹ cho hình hài sự sống
Biết ơn cha cho vững bước đường đi
Biết ơn người đã một lần giúp đỡ
Dẫu nhỏ thôi cũng khắc mãi trong tim
Người có gốc là người luôn nhớ cội
Dẫu đi xa vẫn giữ trọn ân tình
Không quên những tháng ngày từng nâng đỡ
Không quay lưng với nghĩa nặng ân sâu
Nhân cách lớn không phải từ lời nói
Mà từ lòng biết cúi xuống tri ân
Biết nhận lại và biết trao trở lại
Để cuộc đời nối tiếp những vòng tròn
Một lời cảm có thể làm ấm lại
Những trái tim từng lặng lẽ cho đi
Một ánh mắt chứa đầy lòng trân trọng
Cũng đủ làm thế giới bớt chia ly
Người vô ơn như cây không có rễ
Dễ lung lay trước bão tố cuộc đời
Còn người giữ trong tim mình lòng biết
Sẽ vững vàng như núi giữa trùng khơi
Biết ơn không làm con người nhỏ lại
Mà nâng ta lên tầm cao nhân văn
Khi ta hiểu mọi điều ta đang có
Đều bắt nguồn từ bao tấm lòng nhân
Hãy giữ lấy trong tim mình hạt giống
Tưới mỗi ngày bằng suy nghĩ chân thành
Rồi sẽ thấy từ lòng biết ơn ấy
Nở thành hoa – nhân cách sáng long lanh
HNI 1/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 27
Biết ơn là gốc của nhân cách
Có một điều nuôi lớn đời thầm lặng
Không hình hài nhưng vững tựa non cao
Đó là gốc rễ sâu trong tâm thức
Mang tên “ơn” – nuôi dưỡng biết bao đời
Biết ơn mẹ cho hình hài sự sống
Biết ơn cha cho vững bước đường đi
Biết ơn người đã một lần giúp đỡ
Dẫu nhỏ thôi cũng khắc mãi trong tim
Người có gốc là người luôn nhớ cội
Dẫu đi xa vẫn giữ trọn ân tình
Không quên những tháng ngày từng nâng đỡ
Không quay lưng với nghĩa nặng ân sâu
Nhân cách lớn không phải từ lời nói
Mà từ lòng biết cúi xuống tri ân
Biết nhận lại và biết trao trở lại
Để cuộc đời nối tiếp những vòng tròn
Một lời cảm có thể làm ấm lại
Những trái tim từng lặng lẽ cho đi
Một ánh mắt chứa đầy lòng trân trọng
Cũng đủ làm thế giới bớt chia ly
Người vô ơn như cây không có rễ
Dễ lung lay trước bão tố cuộc đời
Còn người giữ trong tim mình lòng biết
Sẽ vững vàng như núi giữa trùng khơi
Biết ơn không làm con người nhỏ lại
Mà nâng ta lên tầm cao nhân văn
Khi ta hiểu mọi điều ta đang có
Đều bắt nguồn từ bao tấm lòng nhân
Hãy giữ lấy trong tim mình hạt giống
Tưới mỗi ngày bằng suy nghĩ chân thành
Rồi sẽ thấy từ lòng biết ơn ấy
Nở thành hoa – nhân cách sáng long lanh 🌼