HNI 02-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 14: RỪNG TRẦM NGÀY MAI
Có những cánh rừng từng chỉ còn ký ức
Tiếng rìu xưa vọng lại giữa sương mờ
Những thân cây ngã xuống trong im lặng
Để lại đất trời khoảng trống bơ vơ
Người đi tìm hương qua nghìn dặm gió
Mang giấc mơ đổi đời giữa rừng sâu
Nhưng trầm hiếm như giấc mơ mong manh
Nhiều chuyến đi mãi chẳng thấy quay đầu
Một thời trầm là tiếng gọi hoang dã
Của rừng thiêng và bí mật thiên nhiên
Cây ngã xuống, đất trời thầm nhỏ lệ
Hương chưa sinh mà rừng đã ngủ yên
Rồi nhân loại học bài học rất muộn
Không thể mãi xin rừng những điều thiêng
Muốn hương thơm phải gieo mầm hy vọng
Muốn rừng xanh phải bắt đầu trồng thêm
Từ khoảnh đất khô cằn người đứng dậy
Gieo hạt giống vào đất mẹ hiền hòa
Mỗi mầm nhỏ như lời thề thầm lặng
Sẽ trả rừng về lại với rừng xa
Không còn chỉ là hành trình săn tìm
Mà là hành trình dựng xây lặng lẽ
Người trồng trầm trở thành người giữ rừng
Giữ tiếng chim và giấc mơ của trẻ
Những cánh rừng lớn lên từ bàn tay
Không hóa chất, không ép buộc thiên nhiên
Chỉ kiên nhẫn như dòng sông chảy chậm
Chỉ tin vào chu kỳ sống bình yên
Mười năm, hai mươi năm và lâu hơn
Thời gian trở thành người bạn đồng hành
Mỗi thân cây giữ trong mình bí mật
Một ngày kia hóa thành hương mong manh
Rừng trầm mới không chỉ là gỗ quý
Mà là nhà của chim thú trở về
Là mạch nước len sâu trong lòng đất
Là hơi thở xanh của đất trời quê
Một hecta rừng là ngàn lời hứa
Giữ khí trời dịu lại mỗi bình minh
Giữ đất mẹ không còn đau vì xói
Giữ dòng suối còn hát khúc ân tình
Người trồng trầm không còn là kẻ lạ
Họ gọi rừng bằng tiếng gọi yêu thương
Mỗi gốc cây như một người bạn cũ
Lặng im mà tỏa bóng giữa muôn phương
Từ nông trại thành khu rừng đa tầng
Từ lợi nhuận thành hành trình bền vững
Từ giấc mơ nhỏ của từng con người
Thành hy vọng xanh cho đời vô tận
Ngày mai đến khi rừng trầm khép tán
Hương lan xa qua gió khắp phương trời
Nhân loại hiểu điều giản đơn mà lớn
Muốn nhận hương phải trồng rừng mà thôi
Và khi ấy giữa đại ngàn yên tĩnh
Một mầm cây lại thức dậy âm thầm
Kể câu chuyện của hành tinh xanh biếc
Bắt đầu từ hạt giống… của rừng trầm.
BÀI THƠ CHƯƠNG 14: RỪNG TRẦM NGÀY MAI
Có những cánh rừng từng chỉ còn ký ức
Tiếng rìu xưa vọng lại giữa sương mờ
Những thân cây ngã xuống trong im lặng
Để lại đất trời khoảng trống bơ vơ
Người đi tìm hương qua nghìn dặm gió
Mang giấc mơ đổi đời giữa rừng sâu
Nhưng trầm hiếm như giấc mơ mong manh
Nhiều chuyến đi mãi chẳng thấy quay đầu
Một thời trầm là tiếng gọi hoang dã
Của rừng thiêng và bí mật thiên nhiên
Cây ngã xuống, đất trời thầm nhỏ lệ
Hương chưa sinh mà rừng đã ngủ yên
Rồi nhân loại học bài học rất muộn
Không thể mãi xin rừng những điều thiêng
Muốn hương thơm phải gieo mầm hy vọng
Muốn rừng xanh phải bắt đầu trồng thêm
Từ khoảnh đất khô cằn người đứng dậy
Gieo hạt giống vào đất mẹ hiền hòa
Mỗi mầm nhỏ như lời thề thầm lặng
Sẽ trả rừng về lại với rừng xa
Không còn chỉ là hành trình săn tìm
Mà là hành trình dựng xây lặng lẽ
Người trồng trầm trở thành người giữ rừng
Giữ tiếng chim và giấc mơ của trẻ
Những cánh rừng lớn lên từ bàn tay
Không hóa chất, không ép buộc thiên nhiên
Chỉ kiên nhẫn như dòng sông chảy chậm
Chỉ tin vào chu kỳ sống bình yên
Mười năm, hai mươi năm và lâu hơn
Thời gian trở thành người bạn đồng hành
Mỗi thân cây giữ trong mình bí mật
Một ngày kia hóa thành hương mong manh
Rừng trầm mới không chỉ là gỗ quý
Mà là nhà của chim thú trở về
Là mạch nước len sâu trong lòng đất
Là hơi thở xanh của đất trời quê
Một hecta rừng là ngàn lời hứa
Giữ khí trời dịu lại mỗi bình minh
Giữ đất mẹ không còn đau vì xói
Giữ dòng suối còn hát khúc ân tình
Người trồng trầm không còn là kẻ lạ
Họ gọi rừng bằng tiếng gọi yêu thương
Mỗi gốc cây như một người bạn cũ
Lặng im mà tỏa bóng giữa muôn phương
Từ nông trại thành khu rừng đa tầng
Từ lợi nhuận thành hành trình bền vững
Từ giấc mơ nhỏ của từng con người
Thành hy vọng xanh cho đời vô tận
Ngày mai đến khi rừng trầm khép tán
Hương lan xa qua gió khắp phương trời
Nhân loại hiểu điều giản đơn mà lớn
Muốn nhận hương phải trồng rừng mà thôi
Và khi ấy giữa đại ngàn yên tĩnh
Một mầm cây lại thức dậy âm thầm
Kể câu chuyện của hành tinh xanh biếc
Bắt đầu từ hạt giống… của rừng trầm.
HNI 02-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 14: RỪNG TRẦM NGÀY MAI
Có những cánh rừng từng chỉ còn ký ức
Tiếng rìu xưa vọng lại giữa sương mờ
Những thân cây ngã xuống trong im lặng
Để lại đất trời khoảng trống bơ vơ
Người đi tìm hương qua nghìn dặm gió
Mang giấc mơ đổi đời giữa rừng sâu
Nhưng trầm hiếm như giấc mơ mong manh
Nhiều chuyến đi mãi chẳng thấy quay đầu
Một thời trầm là tiếng gọi hoang dã
Của rừng thiêng và bí mật thiên nhiên
Cây ngã xuống, đất trời thầm nhỏ lệ
Hương chưa sinh mà rừng đã ngủ yên
Rồi nhân loại học bài học rất muộn
Không thể mãi xin rừng những điều thiêng
Muốn hương thơm phải gieo mầm hy vọng
Muốn rừng xanh phải bắt đầu trồng thêm
Từ khoảnh đất khô cằn người đứng dậy
Gieo hạt giống vào đất mẹ hiền hòa
Mỗi mầm nhỏ như lời thề thầm lặng
Sẽ trả rừng về lại với rừng xa
Không còn chỉ là hành trình săn tìm
Mà là hành trình dựng xây lặng lẽ
Người trồng trầm trở thành người giữ rừng
Giữ tiếng chim và giấc mơ của trẻ
Những cánh rừng lớn lên từ bàn tay
Không hóa chất, không ép buộc thiên nhiên
Chỉ kiên nhẫn như dòng sông chảy chậm
Chỉ tin vào chu kỳ sống bình yên
Mười năm, hai mươi năm và lâu hơn
Thời gian trở thành người bạn đồng hành
Mỗi thân cây giữ trong mình bí mật
Một ngày kia hóa thành hương mong manh
Rừng trầm mới không chỉ là gỗ quý
Mà là nhà của chim thú trở về
Là mạch nước len sâu trong lòng đất
Là hơi thở xanh của đất trời quê
Một hecta rừng là ngàn lời hứa
Giữ khí trời dịu lại mỗi bình minh
Giữ đất mẹ không còn đau vì xói
Giữ dòng suối còn hát khúc ân tình
Người trồng trầm không còn là kẻ lạ
Họ gọi rừng bằng tiếng gọi yêu thương
Mỗi gốc cây như một người bạn cũ
Lặng im mà tỏa bóng giữa muôn phương
Từ nông trại thành khu rừng đa tầng
Từ lợi nhuận thành hành trình bền vững
Từ giấc mơ nhỏ của từng con người
Thành hy vọng xanh cho đời vô tận
Ngày mai đến khi rừng trầm khép tán
Hương lan xa qua gió khắp phương trời
Nhân loại hiểu điều giản đơn mà lớn
Muốn nhận hương phải trồng rừng mà thôi
Và khi ấy giữa đại ngàn yên tĩnh
Một mầm cây lại thức dậy âm thầm
Kể câu chuyện của hành tinh xanh biếc
Bắt đầu từ hạt giống… của rừng trầm.