HNI . .03/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 31
Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn
Con đến đời từ vòng tay rất ấm
Chưa biết gì đã được gọi là yêu
Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước
Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều
Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng
Đổi bình yên cho giấc ngủ con say
Những lo toan chưa một lần kể hết
Chỉ mong con đủ vững bước sau này
Có những lúc con vô tình quên mất
Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ
Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn
Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ
Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp
Nhưng cuộc đời là bài học cho con
Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý
Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn
Biết ơn ấy không phải là lời nói
Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong
Là khi con biết quay về đúng lúc
Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng
Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại
Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy
Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa
Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay
Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu
Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa
Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả
Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa
Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa
Của biết ơn – sâu sắc và chân thành
Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương
Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh
Còn ai giữ được ân tình cha mẹ
Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình
Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã
Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình”
BÀI THƠ CHƯƠNG 31
Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn
Con đến đời từ vòng tay rất ấm
Chưa biết gì đã được gọi là yêu
Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước
Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều
Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng
Đổi bình yên cho giấc ngủ con say
Những lo toan chưa một lần kể hết
Chỉ mong con đủ vững bước sau này
Có những lúc con vô tình quên mất
Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ
Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn
Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ
Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp
Nhưng cuộc đời là bài học cho con
Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý
Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn
Biết ơn ấy không phải là lời nói
Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong
Là khi con biết quay về đúng lúc
Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng
Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại
Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy
Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa
Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay
Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu
Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa
Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả
Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa
Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa
Của biết ơn – sâu sắc và chân thành
Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương
Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh
Còn ai giữ được ân tình cha mẹ
Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình
Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã
Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình”
HNI . .03/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 31
Biết ơn cha mẹ – ánh sáng khởi nguồn
Con đến đời từ vòng tay rất ấm
Chưa biết gì đã được gọi là yêu
Cha lặng lẽ gánh bao điều phía trước
Mẹ âm thầm nuôi dưỡng những sớm chiều
Giọt mồ hôi rơi theo từng năm tháng
Đổi bình yên cho giấc ngủ con say
Những lo toan chưa một lần kể hết
Chỉ mong con đủ vững bước sau này
Có những lúc con vô tình quên mất
Những hy sinh lặng lẽ tự bao giờ
Cứ mải miết chạy theo bao điều lớn
Mà quên nhìn mái tóc đã bạc phơ
Cha không nói những lời hoa mỹ đẹp
Nhưng cuộc đời là bài học cho con
Mẹ không dạy bằng ngàn câu triết lý
Mà yêu thương đã đủ để vuông tròn
Biết ơn ấy không phải là lời nói
Mà là lòng thấu hiểu tận bên trong
Là khi con biết quay về đúng lúc
Nắm tay cha, lau nước mắt cho mẹ hồng
Một lời hỏi cũng làm lòng ấm lại
Một bữa cơm cũng đủ nghĩa tròn đầy
Đừng đợi đến khi thời gian khép cửa
Mới giật mình vì chẳng kịp trao tay
Cha mẹ chính là nguồn sáng khởi đầu
Là mặt trời chưa bao giờ tắt lửa
Dẫu cuộc đời có đổi thay muôn ngả
Vẫn soi con qua từng bước nắng mưa
Hãy giữ lấy trong tim mình ngọn lửa
Của biết ơn – sâu sắc và chân thành
Vì ai quên đi cội nguồn yêu thương
Sẽ lạc lối giữa cuộc đời mong manh
Còn ai giữ được ân tình cha mẹ
Sẽ mang theo ánh sáng suốt hành trình
Dẫu đi đâu, dẫu bao lần vấp ngã
Vẫn đứng lên từ hai tiếng “gia đình” 🌿✨