HNI 2/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 40
Biết ơn ánh sáng – món quà của Trời
Có một thứ chưa từng lên tiếng gọi
Mà hiện diện trong từng nhịp đời ta
Là ánh sáng – dịu dàng mà vĩ đại
Được trao về như món quà bao la
Ánh bình minh khẽ chạm vào giấc ngủ
Đánh thức lòng sau những đêm dài sâu
Một tia nắng len qua từng kẽ lá
Cũng đủ làm bừng sáng cả niềm đau
Ánh sáng ấy không chỉ từ trời đất
Mà còn sinh trong sâu thẳm tim người
Khi ta sống bằng yêu thương chân thật
Là khi ta tự thắp lửa cho đời
Có những lúc ta đi trong bóng tối
Không phương hướng, không thấy lối quay về
Chỉ cần một đốm sáng dù rất nhỏ
Cũng đủ làm tan biến cả u mê
Ánh sáng không đòi hỏi ai ghi nhận
Chỉ âm thầm lan tỏa khắp muôn nơi
Không phân biệt sang hèn hay giàu khó
Chỉ trao đều hơi ấm đến cho đời
Biết ơn nhé từng tia nắng đang có
Vì không gì tự nhiên đến rồi đi
Mỗi ngày sống là một lần được nhận
Một món quà từ vũ trụ diệu kỳ
Hãy giữ lấy ánh sáng trong tâm thức
Đừng để lòng chìm khuất giữa đêm đen
Khi ta sáng, ta trở thành ngọn lửa
Dẫn đường cho bao người bước vững bền
Ánh sáng ấy không bao giờ tắt hẳn
Chỉ cần ta còn giữ một niềm tin
Rằng trong mỗi con người đều có sẵn
Một mặt trời đang chờ được gọi tên
Biết ơn ánh sáng – nguồn năng lượng sống
Cho ta thấy ý nghĩa giữa nhân gian
Và khi ta trở thành người tỏa sáng
Là đang nhận và trao lại vô vàn
BÀI THƠ CHƯƠNG 40
Biết ơn ánh sáng – món quà của Trời
Có một thứ chưa từng lên tiếng gọi
Mà hiện diện trong từng nhịp đời ta
Là ánh sáng – dịu dàng mà vĩ đại
Được trao về như món quà bao la
Ánh bình minh khẽ chạm vào giấc ngủ
Đánh thức lòng sau những đêm dài sâu
Một tia nắng len qua từng kẽ lá
Cũng đủ làm bừng sáng cả niềm đau
Ánh sáng ấy không chỉ từ trời đất
Mà còn sinh trong sâu thẳm tim người
Khi ta sống bằng yêu thương chân thật
Là khi ta tự thắp lửa cho đời
Có những lúc ta đi trong bóng tối
Không phương hướng, không thấy lối quay về
Chỉ cần một đốm sáng dù rất nhỏ
Cũng đủ làm tan biến cả u mê
Ánh sáng không đòi hỏi ai ghi nhận
Chỉ âm thầm lan tỏa khắp muôn nơi
Không phân biệt sang hèn hay giàu khó
Chỉ trao đều hơi ấm đến cho đời
Biết ơn nhé từng tia nắng đang có
Vì không gì tự nhiên đến rồi đi
Mỗi ngày sống là một lần được nhận
Một món quà từ vũ trụ diệu kỳ
Hãy giữ lấy ánh sáng trong tâm thức
Đừng để lòng chìm khuất giữa đêm đen
Khi ta sáng, ta trở thành ngọn lửa
Dẫn đường cho bao người bước vững bền
Ánh sáng ấy không bao giờ tắt hẳn
Chỉ cần ta còn giữ một niềm tin
Rằng trong mỗi con người đều có sẵn
Một mặt trời đang chờ được gọi tên
Biết ơn ánh sáng – nguồn năng lượng sống
Cho ta thấy ý nghĩa giữa nhân gian
Và khi ta trở thành người tỏa sáng
Là đang nhận và trao lại vô vàn
HNI 2/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 40
Biết ơn ánh sáng – món quà của Trời
Có một thứ chưa từng lên tiếng gọi
Mà hiện diện trong từng nhịp đời ta
Là ánh sáng – dịu dàng mà vĩ đại
Được trao về như món quà bao la
Ánh bình minh khẽ chạm vào giấc ngủ
Đánh thức lòng sau những đêm dài sâu
Một tia nắng len qua từng kẽ lá
Cũng đủ làm bừng sáng cả niềm đau
Ánh sáng ấy không chỉ từ trời đất
Mà còn sinh trong sâu thẳm tim người
Khi ta sống bằng yêu thương chân thật
Là khi ta tự thắp lửa cho đời
Có những lúc ta đi trong bóng tối
Không phương hướng, không thấy lối quay về
Chỉ cần một đốm sáng dù rất nhỏ
Cũng đủ làm tan biến cả u mê
Ánh sáng không đòi hỏi ai ghi nhận
Chỉ âm thầm lan tỏa khắp muôn nơi
Không phân biệt sang hèn hay giàu khó
Chỉ trao đều hơi ấm đến cho đời
Biết ơn nhé từng tia nắng đang có
Vì không gì tự nhiên đến rồi đi
Mỗi ngày sống là một lần được nhận
Một món quà từ vũ trụ diệu kỳ
Hãy giữ lấy ánh sáng trong tâm thức
Đừng để lòng chìm khuất giữa đêm đen
Khi ta sáng, ta trở thành ngọn lửa
Dẫn đường cho bao người bước vững bền
Ánh sáng ấy không bao giờ tắt hẳn
Chỉ cần ta còn giữ một niềm tin
Rằng trong mỗi con người đều có sẵn
Một mặt trời đang chờ được gọi tên
Biết ơn ánh sáng – nguồn năng lượng sống
Cho ta thấy ý nghĩa giữa nhân gian
Và khi ta trở thành người tỏa sáng
Là đang nhận và trao lại vô vàn ✨