HNI 3/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 39
Biết ơn sự ngắn ngủi – nửa gang tay quý giá
Đời người ngắn như một làn hơi thở
Chưa kịp nhìn đã thấy bóng hoàng hôn
Những ngày tháng tưởng dài như vô tận
Chợt ngoảnh đầu đã hóa giấc mơ trôi
“Nửa gang tay” – khoảng đời nghe bé nhỏ
Mà chứa trong biết mấy nỗi vui buồn
Bao ước mơ, bao lần ta vấp ngã
Đều gói vào trong khoảnh khắc vô thường
Chính vì ngắn nên từng giây đều quý
Chính mong manh nên càng phải nâng niu
Một buổi sáng, một chiều buông nắng nhẹ
Cũng đủ làm lòng ta thấy thương nhiều
Nếu đời dài như dòng sông bất tận
Có lẽ ta chẳng vội để yêu thương
Chẳng vội sống hết mình trong hiện tại
Và dễ quên những điều rất bình thường
Nhưng vì biết hành trình là hữu hạn
Ta học cách trân quý những điều gần
Một cái nắm tay, một lời hỏi nhỏ
Cũng trở thành ký ức thật sâu chân
Có những điều ta cứ hẹn ngày khác
Mà không hay ngày ấy chẳng bao giờ
Thời gian trôi không chờ ai quay lại
Để sửa mình từ những phút thờ ơ
Hãy sống trọn từng ngày trong tỉnh thức
Đừng để lòng lạc giữa những xa xôi
Vì hạnh phúc không nằm nơi vô tận
Mà ở ngay khoảnh khắc rất con người
Biết ơn nhé sự ngắn ngủi mong manh
Đã dạy ta cách sống đời sâu sắc
Không hoang phí những điều đang hiện hữu
Và biết yêu khi còn có thể yêu
“Nửa gang tay” nhưng nếu ta sống trọn
Cũng đủ làm sáng rực cả nhân gian
Một đời ngắn nhưng chan đầy ý nghĩa
Vẫn hóa thành bất tận giữa thời gian
BÀI THƠ CHƯƠNG 39
Biết ơn sự ngắn ngủi – nửa gang tay quý giá
Đời người ngắn như một làn hơi thở
Chưa kịp nhìn đã thấy bóng hoàng hôn
Những ngày tháng tưởng dài như vô tận
Chợt ngoảnh đầu đã hóa giấc mơ trôi
“Nửa gang tay” – khoảng đời nghe bé nhỏ
Mà chứa trong biết mấy nỗi vui buồn
Bao ước mơ, bao lần ta vấp ngã
Đều gói vào trong khoảnh khắc vô thường
Chính vì ngắn nên từng giây đều quý
Chính mong manh nên càng phải nâng niu
Một buổi sáng, một chiều buông nắng nhẹ
Cũng đủ làm lòng ta thấy thương nhiều
Nếu đời dài như dòng sông bất tận
Có lẽ ta chẳng vội để yêu thương
Chẳng vội sống hết mình trong hiện tại
Và dễ quên những điều rất bình thường
Nhưng vì biết hành trình là hữu hạn
Ta học cách trân quý những điều gần
Một cái nắm tay, một lời hỏi nhỏ
Cũng trở thành ký ức thật sâu chân
Có những điều ta cứ hẹn ngày khác
Mà không hay ngày ấy chẳng bao giờ
Thời gian trôi không chờ ai quay lại
Để sửa mình từ những phút thờ ơ
Hãy sống trọn từng ngày trong tỉnh thức
Đừng để lòng lạc giữa những xa xôi
Vì hạnh phúc không nằm nơi vô tận
Mà ở ngay khoảnh khắc rất con người
Biết ơn nhé sự ngắn ngủi mong manh
Đã dạy ta cách sống đời sâu sắc
Không hoang phí những điều đang hiện hữu
Và biết yêu khi còn có thể yêu
“Nửa gang tay” nhưng nếu ta sống trọn
Cũng đủ làm sáng rực cả nhân gian
Một đời ngắn nhưng chan đầy ý nghĩa
Vẫn hóa thành bất tận giữa thời gian
HNI 3/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 39
Biết ơn sự ngắn ngủi – nửa gang tay quý giá
Đời người ngắn như một làn hơi thở
Chưa kịp nhìn đã thấy bóng hoàng hôn
Những ngày tháng tưởng dài như vô tận
Chợt ngoảnh đầu đã hóa giấc mơ trôi
“Nửa gang tay” – khoảng đời nghe bé nhỏ
Mà chứa trong biết mấy nỗi vui buồn
Bao ước mơ, bao lần ta vấp ngã
Đều gói vào trong khoảnh khắc vô thường
Chính vì ngắn nên từng giây đều quý
Chính mong manh nên càng phải nâng niu
Một buổi sáng, một chiều buông nắng nhẹ
Cũng đủ làm lòng ta thấy thương nhiều
Nếu đời dài như dòng sông bất tận
Có lẽ ta chẳng vội để yêu thương
Chẳng vội sống hết mình trong hiện tại
Và dễ quên những điều rất bình thường
Nhưng vì biết hành trình là hữu hạn
Ta học cách trân quý những điều gần
Một cái nắm tay, một lời hỏi nhỏ
Cũng trở thành ký ức thật sâu chân
Có những điều ta cứ hẹn ngày khác
Mà không hay ngày ấy chẳng bao giờ
Thời gian trôi không chờ ai quay lại
Để sửa mình từ những phút thờ ơ
Hãy sống trọn từng ngày trong tỉnh thức
Đừng để lòng lạc giữa những xa xôi
Vì hạnh phúc không nằm nơi vô tận
Mà ở ngay khoảnh khắc rất con người
Biết ơn nhé sự ngắn ngủi mong manh
Đã dạy ta cách sống đời sâu sắc
Không hoang phí những điều đang hiện hữu
Và biết yêu khi còn có thể yêu
“Nửa gang tay” nhưng nếu ta sống trọn
Cũng đủ làm sáng rực cả nhân gian
Một đời ngắn nhưng chan đầy ý nghĩa
Vẫn hóa thành bất tận giữa thời gian ✨