HNI 2/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 38
Biết ơn thời gian – thước đo của ý nghĩa

Thời gian trôi như dòng sông lặng lẽ
Không quay đầu, không dừng lại bao giờ
Mỗi khoảnh khắc trôi qua không trở lại
Như cánh chim khuất bóng giữa trời mơ

Ta lớn lên trong vòng quay vô hạn
Mà đôi khi chẳng kịp hiểu vì sao
Những ngày tháng tưởng chừng như rất nhỏ
Lại dệt nên cả một kiếp tự hào

Thời gian không thiên vị ai trên đời
Người hay kẻ đều chung một dòng chảy
Nhưng giá trị không nằm trong năm tháng
Mà ở cách ta sống giữa từng ngày

Một phút thôi cũng có thể thay đổi
Một đời người nếu ta sống trọn tâm
Một ngày thôi cũng có thể đánh thức
Những ước mơ tưởng đã ngủ âm thầm

Có những lúc ta lãng quên hiện tại
Mải tìm kiếm những điều ở xa xôi
Đến khi ngoảnh lại, thời gian đã mất
Chỉ còn lại những tiếc nuối không lời

Biết ơn nhé từng giây đang hiện hữu
Vì đó là tài sản quý vô biên
Không phải vàng, không phải điều hữu hạn
Mà là cơ hội để sống trọn niềm

Thời gian dạy ta yêu điều giản dị
Dạy trân trọng những gì đang ở bên
Một nụ cười, một bữa cơm ấm áp
Cũng là điều đáng giữ suốt đời quên

Hãy sống sao để từng ngày trôi qua
Không vô nghĩa giữa dòng đời hối hả
Để khi nhìn lại hành trình đã bước
Ta mỉm cười vì đã sống thật thà

Thời gian ơi – người thầy không lời nói
Dạy cho ta bài học của vô thường
Ai biết quý từng khoảnh khắc đang có
Sẽ tìm thấy ý nghĩa giữa yêu thương
HNI 2/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 38 Biết ơn thời gian – thước đo của ý nghĩa Thời gian trôi như dòng sông lặng lẽ Không quay đầu, không dừng lại bao giờ Mỗi khoảnh khắc trôi qua không trở lại Như cánh chim khuất bóng giữa trời mơ Ta lớn lên trong vòng quay vô hạn Mà đôi khi chẳng kịp hiểu vì sao Những ngày tháng tưởng chừng như rất nhỏ Lại dệt nên cả một kiếp tự hào Thời gian không thiên vị ai trên đời Người hay kẻ đều chung một dòng chảy Nhưng giá trị không nằm trong năm tháng Mà ở cách ta sống giữa từng ngày Một phút thôi cũng có thể thay đổi Một đời người nếu ta sống trọn tâm Một ngày thôi cũng có thể đánh thức Những ước mơ tưởng đã ngủ âm thầm Có những lúc ta lãng quên hiện tại Mải tìm kiếm những điều ở xa xôi Đến khi ngoảnh lại, thời gian đã mất Chỉ còn lại những tiếc nuối không lời Biết ơn nhé từng giây đang hiện hữu Vì đó là tài sản quý vô biên Không phải vàng, không phải điều hữu hạn Mà là cơ hội để sống trọn niềm Thời gian dạy ta yêu điều giản dị Dạy trân trọng những gì đang ở bên Một nụ cười, một bữa cơm ấm áp Cũng là điều đáng giữ suốt đời quên Hãy sống sao để từng ngày trôi qua Không vô nghĩa giữa dòng đời hối hả Để khi nhìn lại hành trình đã bước Ta mỉm cười vì đã sống thật thà Thời gian ơi – người thầy không lời nói Dạy cho ta bài học của vô thường Ai biết quý từng khoảnh khắc đang có Sẽ tìm thấy ý nghĩa giữa yêu thương ⏳✨
Like
Love
Wow
Angry
4
0 Bình luận 0 Chia sẽ