HNI 2/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 37
Biết ơn nghịch cảnh – thử thách làm ta lớn
Có những ngày bầu trời như khép lại
Gió ngược chiều, bước chân chợt chênh vênh
Ta tự hỏi vì sao đời khắc nghiệt
Mà quên rằng thử thách dạy ta nên
Nghịch cảnh đến không mang lời báo trước
Như cơn mưa ập xuống giữa trời quang
Cuốn đi hết những điều ta bám víu
Để lộ ra bản lĩnh thật bên trong
Có những lúc tưởng như mình gục ngã
Không còn đường để bước tiếp ngày mai
Nhưng chính lúc tận cùng của giới hạn
Lại mở ra sức mạnh chẳng ai hay
Thử thách không phải để làm ta yếu
Mà để rèn cho ý chí thêm bền
Như lửa đỏ tôi vàng qua khắc nghiệt
Để mai này tỏa sáng giữa gian nan
Nếu cuộc sống chỉ toàn là êm ả
Thì làm sao ta hiểu giá trị mình
Chính vấp ngã cho ta bài học lớn
Dạy đứng lên và vững bước hành trình
Có những vết thương không làm ta gãy
Mà trở thành ký ức để trưởng thành
Mỗi lần đau là một lần hiểu rõ
Giá trị đời không chỉ ở an lành
Hãy biết ơn những ngày giông bão ấy
Vì đã cho ta thấy chính mình hơn
Không chỉ sống bằng những điều thuận lợi
Mà trưởng thành từ những lúc cô đơn
Một hạt giống muốn vươn mình mạnh mẽ
Phải xuyên qua lớp đất cứng bao quanh
Con người cũng lớn lên từ thử thách
Mới vững vàng trước gió táp cuộc đời
Nghịch cảnh ơi – không còn là kẻ lạ
Mà là người thầy thầm lặng bên ta
Ai hiểu được ý nghĩa của gian khó
Sẽ thấy đời rộng mở đến bao la
BÀI THƠ CHƯƠNG 37
Biết ơn nghịch cảnh – thử thách làm ta lớn
Có những ngày bầu trời như khép lại
Gió ngược chiều, bước chân chợt chênh vênh
Ta tự hỏi vì sao đời khắc nghiệt
Mà quên rằng thử thách dạy ta nên
Nghịch cảnh đến không mang lời báo trước
Như cơn mưa ập xuống giữa trời quang
Cuốn đi hết những điều ta bám víu
Để lộ ra bản lĩnh thật bên trong
Có những lúc tưởng như mình gục ngã
Không còn đường để bước tiếp ngày mai
Nhưng chính lúc tận cùng của giới hạn
Lại mở ra sức mạnh chẳng ai hay
Thử thách không phải để làm ta yếu
Mà để rèn cho ý chí thêm bền
Như lửa đỏ tôi vàng qua khắc nghiệt
Để mai này tỏa sáng giữa gian nan
Nếu cuộc sống chỉ toàn là êm ả
Thì làm sao ta hiểu giá trị mình
Chính vấp ngã cho ta bài học lớn
Dạy đứng lên và vững bước hành trình
Có những vết thương không làm ta gãy
Mà trở thành ký ức để trưởng thành
Mỗi lần đau là một lần hiểu rõ
Giá trị đời không chỉ ở an lành
Hãy biết ơn những ngày giông bão ấy
Vì đã cho ta thấy chính mình hơn
Không chỉ sống bằng những điều thuận lợi
Mà trưởng thành từ những lúc cô đơn
Một hạt giống muốn vươn mình mạnh mẽ
Phải xuyên qua lớp đất cứng bao quanh
Con người cũng lớn lên từ thử thách
Mới vững vàng trước gió táp cuộc đời
Nghịch cảnh ơi – không còn là kẻ lạ
Mà là người thầy thầm lặng bên ta
Ai hiểu được ý nghĩa của gian khó
Sẽ thấy đời rộng mở đến bao la
HNI 2/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 37
Biết ơn nghịch cảnh – thử thách làm ta lớn
Có những ngày bầu trời như khép lại
Gió ngược chiều, bước chân chợt chênh vênh
Ta tự hỏi vì sao đời khắc nghiệt
Mà quên rằng thử thách dạy ta nên
Nghịch cảnh đến không mang lời báo trước
Như cơn mưa ập xuống giữa trời quang
Cuốn đi hết những điều ta bám víu
Để lộ ra bản lĩnh thật bên trong
Có những lúc tưởng như mình gục ngã
Không còn đường để bước tiếp ngày mai
Nhưng chính lúc tận cùng của giới hạn
Lại mở ra sức mạnh chẳng ai hay
Thử thách không phải để làm ta yếu
Mà để rèn cho ý chí thêm bền
Như lửa đỏ tôi vàng qua khắc nghiệt
Để mai này tỏa sáng giữa gian nan
Nếu cuộc sống chỉ toàn là êm ả
Thì làm sao ta hiểu giá trị mình
Chính vấp ngã cho ta bài học lớn
Dạy đứng lên và vững bước hành trình
Có những vết thương không làm ta gãy
Mà trở thành ký ức để trưởng thành
Mỗi lần đau là một lần hiểu rõ
Giá trị đời không chỉ ở an lành
Hãy biết ơn những ngày giông bão ấy
Vì đã cho ta thấy chính mình hơn
Không chỉ sống bằng những điều thuận lợi
Mà trưởng thành từ những lúc cô đơn
Một hạt giống muốn vươn mình mạnh mẽ
Phải xuyên qua lớp đất cứng bao quanh
Con người cũng lớn lên từ thử thách
Mới vững vàng trước gió táp cuộc đời
Nghịch cảnh ơi – không còn là kẻ lạ
Mà là người thầy thầm lặng bên ta
Ai hiểu được ý nghĩa của gian khó
Sẽ thấy đời rộng mở đến bao la 🌱✨