HNI 2/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 36
Biết ơn thiên nhiên – vòng ôm của sự sống
Có một vòng tay không bao giờ khép
Ôm nhân gian qua từng nhịp thở hiền
Là thiên nhiên – dịu dàng mà vĩ đại
Nuôi con người từ thuở rất nguyên sơ
Một làn gió cũng mang theo sự sống
Một giọt mưa cũng nuôi dưỡng cánh đồng
Ánh mặt trời mỗi sớm mai thức dậy
Đã sưởi ấm bao kiếp sống mênh mông
Ta hít thở mà đâu từng để ý
Không khí này là món quà vô biên
Dòng nước chảy qua bao miền đất mẹ
Đang nuôi đời trong lặng lẽ dịu hiền
Có những lúc con người quên mất rằng
Mình là một phần trong vòng ôm ấy
Cứ mải miết chạy theo điều trước mắt
Mà lãng quên nguồn sống ở quanh đây
Rừng xanh ngã, sông buồn dâng tiếng thở
Đất cằn khô, trời cũng hóa u sầu
Thiên nhiên khóc không bằng lời than trách
Mà bằng những biến đổi rất nhiệm màu
Biết ơn ấy không chỉ là cảm nhận
Mà là hành động giữ lấy cân bằng
Giữ một cây, giữ một dòng nước sạch
Là giữ đời cho thế hệ mai sau
Thiên nhiên cho mà không hề đòi lại
Chỉ mong người biết trân trọng mà thôi
Một hành động nhỏ hôm nay ta giữ
Sẽ nở hoa trong tương lai xa vời
Hãy cúi xuống nghe đất trời đang thở
Để hiểu rằng ta chẳng hề riêng ai
Ta tồn tại nhờ vòng ôm vũ trụ
Nơi thiên nhiên luôn mở rộng vòng tay
Biết ơn nhé – từ những điều giản dị
Một chiếc lá, một giọt nắng mong manh
Vì khi ta biết yêu từng sự sống
Là đang gìn giữ chính mình, nhân gian
BÀI THƠ CHƯƠNG 36
Biết ơn thiên nhiên – vòng ôm của sự sống
Có một vòng tay không bao giờ khép
Ôm nhân gian qua từng nhịp thở hiền
Là thiên nhiên – dịu dàng mà vĩ đại
Nuôi con người từ thuở rất nguyên sơ
Một làn gió cũng mang theo sự sống
Một giọt mưa cũng nuôi dưỡng cánh đồng
Ánh mặt trời mỗi sớm mai thức dậy
Đã sưởi ấm bao kiếp sống mênh mông
Ta hít thở mà đâu từng để ý
Không khí này là món quà vô biên
Dòng nước chảy qua bao miền đất mẹ
Đang nuôi đời trong lặng lẽ dịu hiền
Có những lúc con người quên mất rằng
Mình là một phần trong vòng ôm ấy
Cứ mải miết chạy theo điều trước mắt
Mà lãng quên nguồn sống ở quanh đây
Rừng xanh ngã, sông buồn dâng tiếng thở
Đất cằn khô, trời cũng hóa u sầu
Thiên nhiên khóc không bằng lời than trách
Mà bằng những biến đổi rất nhiệm màu
Biết ơn ấy không chỉ là cảm nhận
Mà là hành động giữ lấy cân bằng
Giữ một cây, giữ một dòng nước sạch
Là giữ đời cho thế hệ mai sau
Thiên nhiên cho mà không hề đòi lại
Chỉ mong người biết trân trọng mà thôi
Một hành động nhỏ hôm nay ta giữ
Sẽ nở hoa trong tương lai xa vời
Hãy cúi xuống nghe đất trời đang thở
Để hiểu rằng ta chẳng hề riêng ai
Ta tồn tại nhờ vòng ôm vũ trụ
Nơi thiên nhiên luôn mở rộng vòng tay
Biết ơn nhé – từ những điều giản dị
Một chiếc lá, một giọt nắng mong manh
Vì khi ta biết yêu từng sự sống
Là đang gìn giữ chính mình, nhân gian
HNI 2/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 36
Biết ơn thiên nhiên – vòng ôm của sự sống
Có một vòng tay không bao giờ khép
Ôm nhân gian qua từng nhịp thở hiền
Là thiên nhiên – dịu dàng mà vĩ đại
Nuôi con người từ thuở rất nguyên sơ
Một làn gió cũng mang theo sự sống
Một giọt mưa cũng nuôi dưỡng cánh đồng
Ánh mặt trời mỗi sớm mai thức dậy
Đã sưởi ấm bao kiếp sống mênh mông
Ta hít thở mà đâu từng để ý
Không khí này là món quà vô biên
Dòng nước chảy qua bao miền đất mẹ
Đang nuôi đời trong lặng lẽ dịu hiền
Có những lúc con người quên mất rằng
Mình là một phần trong vòng ôm ấy
Cứ mải miết chạy theo điều trước mắt
Mà lãng quên nguồn sống ở quanh đây
Rừng xanh ngã, sông buồn dâng tiếng thở
Đất cằn khô, trời cũng hóa u sầu
Thiên nhiên khóc không bằng lời than trách
Mà bằng những biến đổi rất nhiệm màu
Biết ơn ấy không chỉ là cảm nhận
Mà là hành động giữ lấy cân bằng
Giữ một cây, giữ một dòng nước sạch
Là giữ đời cho thế hệ mai sau
Thiên nhiên cho mà không hề đòi lại
Chỉ mong người biết trân trọng mà thôi
Một hành động nhỏ hôm nay ta giữ
Sẽ nở hoa trong tương lai xa vời
Hãy cúi xuống nghe đất trời đang thở
Để hiểu rằng ta chẳng hề riêng ai
Ta tồn tại nhờ vòng ôm vũ trụ
Nơi thiên nhiên luôn mở rộng vòng tay
Biết ơn nhé – từ những điều giản dị
Một chiếc lá, một giọt nắng mong manh
Vì khi ta biết yêu từng sự sống
Là đang gìn giữ chính mình, nhân gian 🌿🌏✨