HNI 03-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 23: HƯƠNG TRẦM GỌI GIÓ TÀI LỘC

Buổi sáng mở cửa đón ánh bình minh
Một làn khói mỏng bay lên từ tĩnh lặng
Căn phòng như vừa được đánh thức
Như vừa được gọi tên từ rất xa

Mùi trầm chạm vào không khí
Như giọt nước chạm vào mặt hồ
Gợn sóng lan đi rất khẽ
Nhưng chạm tới mọi góc sâu

Ngôi nhà cũng có linh hồn
Và linh hồn cần được chăm sóc
Như khu vườn cần ánh nắng
Như trái tim cần nhịp yêu thương

Khói trầm là dòng suối mỏng
Chảy qua từng góc tường im lặng
Mang theo hơi thở của rừng sâu
Mang theo nhịp đập của đất trời

Mọi năng lượng cũ bắt đầu rời đi
Như lá khô bay theo gió sớm
Những nỗi buồn chưa kịp gọi tên
Lặng lẽ tan vào hư không

Một ngày mới mở ra từ hương thơm
Từ lời chào không thành tiếng
Từ khoảng lặng rất nhỏ
Nhưng đủ để trái tim dịu lại

Bàn làm việc bỗng sáng hơn
Ý nghĩ bỗng trở nên rõ ràng
Những kế hoạch chưa kịp thành hình
Bắt đầu có lối đi riêng

Tiền bạc không đến từ vội vã
Mà đến từ dòng chảy thông suốt
Như con sông khi không bị chặn
Sẽ tự tìm đường ra biển lớn

Hương trầm như lời nhắc khẽ
Rằng thịnh vượng cần bình an
Rằng tài lộc cần nền tảng
Của tâm trí sáng và lòng tin

Khách bước vào cửa hàng nhỏ
Bỗng dừng lại lâu hơn một chút
Không biết vì điều gì
Chỉ thấy lòng nhẹ tênh

Có lẽ vì không gian đang mỉm cười
Có lẽ vì năng lượng đang mở cửa
Có lẽ vì mùi hương rất khẽ
Đang kể câu chuyện vô hình

Mỗi buổi tối khi ngày khép lại
Khói trầm lại bay lên lần nữa
Mang theo mệt mỏi của ngày dài
Mang theo lo toan chưa kịp ngủ

Ngôi nhà thở nhịp thở chậm
Như biển sau cơn sóng lớn
Như bầu trời sau cơn mưa
Trong và sâu đến lạ

Giấc ngủ đến nhẹ như gió
Không còn những suy nghĩ nặng nề
Chỉ còn hương trầm rất khẽ
Đứng gác bên giấc mơ

Thịnh vượng không luôn ồn ào
Đôi khi bắt đầu từ tĩnh lặng
Từ một làn khói mong manh
Từ một khoảnh khắc quay về

Và giữa cuộc đời bận rộn
Hương trầm vẫn bay lên mỗi ngày
Như lời cầu chúc không lời
Cho bình an và sung túc.
HNI 03-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 23: HƯƠNG TRẦM GỌI GIÓ TÀI LỘC Buổi sáng mở cửa đón ánh bình minh Một làn khói mỏng bay lên từ tĩnh lặng Căn phòng như vừa được đánh thức Như vừa được gọi tên từ rất xa Mùi trầm chạm vào không khí Như giọt nước chạm vào mặt hồ Gợn sóng lan đi rất khẽ Nhưng chạm tới mọi góc sâu Ngôi nhà cũng có linh hồn Và linh hồn cần được chăm sóc Như khu vườn cần ánh nắng Như trái tim cần nhịp yêu thương Khói trầm là dòng suối mỏng Chảy qua từng góc tường im lặng Mang theo hơi thở của rừng sâu Mang theo nhịp đập của đất trời Mọi năng lượng cũ bắt đầu rời đi Như lá khô bay theo gió sớm Những nỗi buồn chưa kịp gọi tên Lặng lẽ tan vào hư không Một ngày mới mở ra từ hương thơm Từ lời chào không thành tiếng Từ khoảng lặng rất nhỏ Nhưng đủ để trái tim dịu lại Bàn làm việc bỗng sáng hơn Ý nghĩ bỗng trở nên rõ ràng Những kế hoạch chưa kịp thành hình Bắt đầu có lối đi riêng Tiền bạc không đến từ vội vã Mà đến từ dòng chảy thông suốt Như con sông khi không bị chặn Sẽ tự tìm đường ra biển lớn Hương trầm như lời nhắc khẽ Rằng thịnh vượng cần bình an Rằng tài lộc cần nền tảng Của tâm trí sáng và lòng tin Khách bước vào cửa hàng nhỏ Bỗng dừng lại lâu hơn một chút Không biết vì điều gì Chỉ thấy lòng nhẹ tênh Có lẽ vì không gian đang mỉm cười Có lẽ vì năng lượng đang mở cửa Có lẽ vì mùi hương rất khẽ Đang kể câu chuyện vô hình Mỗi buổi tối khi ngày khép lại Khói trầm lại bay lên lần nữa Mang theo mệt mỏi của ngày dài Mang theo lo toan chưa kịp ngủ Ngôi nhà thở nhịp thở chậm Như biển sau cơn sóng lớn Như bầu trời sau cơn mưa Trong và sâu đến lạ Giấc ngủ đến nhẹ như gió Không còn những suy nghĩ nặng nề Chỉ còn hương trầm rất khẽ Đứng gác bên giấc mơ Thịnh vượng không luôn ồn ào Đôi khi bắt đầu từ tĩnh lặng Từ một làn khói mong manh Từ một khoảnh khắc quay về Và giữa cuộc đời bận rộn Hương trầm vẫn bay lên mỗi ngày Như lời cầu chúc không lời Cho bình an và sung túc.
Like
Love
Sad
9
0 Comments 0 Shares