HNI 03-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 24: HƯƠNG TRÁI TIM
Có một ngọn gió đi qua lồng ngực
Mang theo mùi gỗ ấm từ rừng sâu
Trái tim bỗng nhớ điều gì rất cũ
Như ký ức chưa từng gọi thành tên
Có những ngày thế giới quá ồn ào
Tiếng suy nghĩ vang như cơn bão nhỏ
Ta đi mãi giữa muôn trùng nhịp bước
Mà quên nghe nhịp đập chính mình
Rồi một làn hương lặng lẽ bay lên
Không vội vã, không lời, không thúc giục
Chỉ dịu dàng như bàn tay vô hình
Đặt lên ngực ta một khoảng bình yên
Hương không nói nhưng lòng ta hiểu
Có nơi nào đó đang chờ ta về
Không phải đỉnh cao, không phải thành tựu
Chỉ là một trái tim đang ngủ quên
Ta đã chạy qua bao mùa mệt mỏi
Mang theo mình những nỗi sợ không tên
Đôi khi mạnh mẽ chỉ là vỏ bọc
Che đi một tâm hồn rất dễ mềm
Khi mùi gỗ trầm lan qua hơi thở
Những bức tường trong ngực bỗng tan ra
Ta nhận ra điều mình từng né tránh
Là nỗi buồn vẫn ở đó hiền hòa
Có những giọt nước mắt không cần lý do
Chỉ cần an toàn là chúng rơi xuống
Như cơn mưa tưới lên miền ký ức
Làm đất lòng nảy những mầm xanh
Ta bỗng thấy mình không cần mạnh mẽ
Không cần gồng để chống lại cuộc đời
Chỉ cần thở và cho phép bản thân
Được yếu mềm trong khoảnh khắc này thôi
Hương đàn hương như lời ru cổ tích
Dỗ dành đứa trẻ ngủ trong tim
Nó đã thức quá lâu vì sợ hãi
Giờ được ôm nên ngủ rất êm
Có những vết thương không cần lời giải
Chỉ cần thời gian và một mùi hương
Như đêm tối không cần ai chiến thắng
Chỉ cần bình minh đến rất bình thường
Ta nhận ra yêu thương không xa xỉ
Không phải điều phải kiếm tìm xa
Nó nằm sẵn trong từng hơi thở
Chỉ đợi ta quay lại với ta
Thế giới ngoài kia vẫn nhiều giông gió
Nhưng trong ngực đã có một bầu trời
Nơi bình yên không cần điều kiện
Chỉ cần ta dừng lại và mỉm cười
Một nén trầm cháy hết trong im lặng
Tro rơi như những mệt mỏi tan dần
Ta đứng đó giữa căn phòng tĩnh lặng
Lần đầu nghe trái tim mình rất gần
Và ta biết hành trình dài nhất
Không phải đi qua núi qua sông
Mà là bước từ đầu đến trái tim
Chỉ một bước thôi mà đi cả đời người
BÀI THƠ CHƯƠNG 24: HƯƠNG TRÁI TIM
Có một ngọn gió đi qua lồng ngực
Mang theo mùi gỗ ấm từ rừng sâu
Trái tim bỗng nhớ điều gì rất cũ
Như ký ức chưa từng gọi thành tên
Có những ngày thế giới quá ồn ào
Tiếng suy nghĩ vang như cơn bão nhỏ
Ta đi mãi giữa muôn trùng nhịp bước
Mà quên nghe nhịp đập chính mình
Rồi một làn hương lặng lẽ bay lên
Không vội vã, không lời, không thúc giục
Chỉ dịu dàng như bàn tay vô hình
Đặt lên ngực ta một khoảng bình yên
Hương không nói nhưng lòng ta hiểu
Có nơi nào đó đang chờ ta về
Không phải đỉnh cao, không phải thành tựu
Chỉ là một trái tim đang ngủ quên
Ta đã chạy qua bao mùa mệt mỏi
Mang theo mình những nỗi sợ không tên
Đôi khi mạnh mẽ chỉ là vỏ bọc
Che đi một tâm hồn rất dễ mềm
Khi mùi gỗ trầm lan qua hơi thở
Những bức tường trong ngực bỗng tan ra
Ta nhận ra điều mình từng né tránh
Là nỗi buồn vẫn ở đó hiền hòa
Có những giọt nước mắt không cần lý do
Chỉ cần an toàn là chúng rơi xuống
Như cơn mưa tưới lên miền ký ức
Làm đất lòng nảy những mầm xanh
Ta bỗng thấy mình không cần mạnh mẽ
Không cần gồng để chống lại cuộc đời
Chỉ cần thở và cho phép bản thân
Được yếu mềm trong khoảnh khắc này thôi
Hương đàn hương như lời ru cổ tích
Dỗ dành đứa trẻ ngủ trong tim
Nó đã thức quá lâu vì sợ hãi
Giờ được ôm nên ngủ rất êm
Có những vết thương không cần lời giải
Chỉ cần thời gian và một mùi hương
Như đêm tối không cần ai chiến thắng
Chỉ cần bình minh đến rất bình thường
Ta nhận ra yêu thương không xa xỉ
Không phải điều phải kiếm tìm xa
Nó nằm sẵn trong từng hơi thở
Chỉ đợi ta quay lại với ta
Thế giới ngoài kia vẫn nhiều giông gió
Nhưng trong ngực đã có một bầu trời
Nơi bình yên không cần điều kiện
Chỉ cần ta dừng lại và mỉm cười
Một nén trầm cháy hết trong im lặng
Tro rơi như những mệt mỏi tan dần
Ta đứng đó giữa căn phòng tĩnh lặng
Lần đầu nghe trái tim mình rất gần
Và ta biết hành trình dài nhất
Không phải đi qua núi qua sông
Mà là bước từ đầu đến trái tim
Chỉ một bước thôi mà đi cả đời người
HNI 03-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 24: HƯƠNG TRÁI TIM
Có một ngọn gió đi qua lồng ngực
Mang theo mùi gỗ ấm từ rừng sâu
Trái tim bỗng nhớ điều gì rất cũ
Như ký ức chưa từng gọi thành tên
Có những ngày thế giới quá ồn ào
Tiếng suy nghĩ vang như cơn bão nhỏ
Ta đi mãi giữa muôn trùng nhịp bước
Mà quên nghe nhịp đập chính mình
Rồi một làn hương lặng lẽ bay lên
Không vội vã, không lời, không thúc giục
Chỉ dịu dàng như bàn tay vô hình
Đặt lên ngực ta một khoảng bình yên
Hương không nói nhưng lòng ta hiểu
Có nơi nào đó đang chờ ta về
Không phải đỉnh cao, không phải thành tựu
Chỉ là một trái tim đang ngủ quên
Ta đã chạy qua bao mùa mệt mỏi
Mang theo mình những nỗi sợ không tên
Đôi khi mạnh mẽ chỉ là vỏ bọc
Che đi một tâm hồn rất dễ mềm
Khi mùi gỗ trầm lan qua hơi thở
Những bức tường trong ngực bỗng tan ra
Ta nhận ra điều mình từng né tránh
Là nỗi buồn vẫn ở đó hiền hòa
Có những giọt nước mắt không cần lý do
Chỉ cần an toàn là chúng rơi xuống
Như cơn mưa tưới lên miền ký ức
Làm đất lòng nảy những mầm xanh
Ta bỗng thấy mình không cần mạnh mẽ
Không cần gồng để chống lại cuộc đời
Chỉ cần thở và cho phép bản thân
Được yếu mềm trong khoảnh khắc này thôi
Hương đàn hương như lời ru cổ tích
Dỗ dành đứa trẻ ngủ trong tim
Nó đã thức quá lâu vì sợ hãi
Giờ được ôm nên ngủ rất êm
Có những vết thương không cần lời giải
Chỉ cần thời gian và một mùi hương
Như đêm tối không cần ai chiến thắng
Chỉ cần bình minh đến rất bình thường
Ta nhận ra yêu thương không xa xỉ
Không phải điều phải kiếm tìm xa
Nó nằm sẵn trong từng hơi thở
Chỉ đợi ta quay lại với ta
Thế giới ngoài kia vẫn nhiều giông gió
Nhưng trong ngực đã có một bầu trời
Nơi bình yên không cần điều kiện
Chỉ cần ta dừng lại và mỉm cười
Một nén trầm cháy hết trong im lặng
Tro rơi như những mệt mỏi tan dần
Ta đứng đó giữa căn phòng tĩnh lặng
Lần đầu nghe trái tim mình rất gần
Và ta biết hành trình dài nhất
Không phải đi qua núi qua sông
Mà là bước từ đầu đến trái tim
Chỉ một bước thôi mà đi cả đời người