HNI 03-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: KHÓI HƯƠNG BAY LÊN TRỜI
Một làn khói mỏng bay qua khung cửa sớm
Chạm vào khoảng trời còn ướt sương đêm
Ngọn lửa nhỏ run như nhịp tim lặng lẽ
Bắt đầu câu chuyện không lời của linh hồn
Hương thức dậy trước khi mặt trời kịp gọi
Như lời chào gửi đến cõi vô hình
Căn phòng bỗng trở nên sâu và tĩnh
Thời gian đi chậm lại giữa mùi hương
Có ai nghe tiếng khói thì thầm không nhỉ
Những lời cầu nguyện chưa kịp thành tên
Nỗi lo âu rơi xuống như chiếc lá
Tan dần trong hơi thở dịu êm
Mùi gỗ ấm kể chuyện rừng xa xưa
Khi con người còn nhìn trời mà sống
Khi lời cầu là tiếng gió qua lá
Và niềm tin là ánh lửa trong đêm
Một nhúm hương thôi mà đầy ký ức
Của bao đời cúi đầu trước bình minh
Của những bàn tay run run dâng lễ
Và trái tim học cách biết ơn mình
Khói bay lên như con đường vô tận
Nối đất trời bằng một sợi vô hình
Chúng ta đứng giữa hai bờ hiện hữu
Hít một hơi và thấy mình bình yên
Trong làn khói có tiếng chuông rất nhỏ
Chỉ ai tĩnh lặng mới nghe ra
Tiếng gọi của sự buông bỏ
Rơi nhẹ như hạt bụi rời xa
Những giận hờn tan trong màu trắng mỏng
Những muộn phiền trôi theo bước khói xa
Tâm trí mở như cánh cửa sớm
Đón ánh sáng vừa chạm hiên nhà
Không cần lời cầu dài như biển
Chỉ cần một hơi thở sâu
Không cần nghi lễ nhiều nghi thức
Chỉ cần một khoảnh khắc nhiệm màu
Khi ta ngồi yên giữa hương dịu nhẹ
Trái tim học lại cách lắng nghe
Những nhịp đập từng quên trong vội vã
Bỗng trở về nguyên vẹn như quê
Hương cháy dần như bài học về buông bỏ
Cho đi rồi tan biến không lời
Để lại khoảng không đầy tĩnh tại
Nơi bình an ở lại chơi vơi
Có những ngày đời quá nặng
Một làn hương đủ làm nhẹ tâm hồn
Có những đêm lòng đầy sóng
Khói bay lên thành chiếc cầu vô ngôn
Khi ngọn lửa tắt, hương không còn nữa
Chỉ còn lại khoảng lặng trong tim
Ta hiểu rằng điều thiêng liêng nhất
Là phút giây được trở về chính mình
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: KHÓI HƯƠNG BAY LÊN TRỜI
Một làn khói mỏng bay qua khung cửa sớm
Chạm vào khoảng trời còn ướt sương đêm
Ngọn lửa nhỏ run như nhịp tim lặng lẽ
Bắt đầu câu chuyện không lời của linh hồn
Hương thức dậy trước khi mặt trời kịp gọi
Như lời chào gửi đến cõi vô hình
Căn phòng bỗng trở nên sâu và tĩnh
Thời gian đi chậm lại giữa mùi hương
Có ai nghe tiếng khói thì thầm không nhỉ
Những lời cầu nguyện chưa kịp thành tên
Nỗi lo âu rơi xuống như chiếc lá
Tan dần trong hơi thở dịu êm
Mùi gỗ ấm kể chuyện rừng xa xưa
Khi con người còn nhìn trời mà sống
Khi lời cầu là tiếng gió qua lá
Và niềm tin là ánh lửa trong đêm
Một nhúm hương thôi mà đầy ký ức
Của bao đời cúi đầu trước bình minh
Của những bàn tay run run dâng lễ
Và trái tim học cách biết ơn mình
Khói bay lên như con đường vô tận
Nối đất trời bằng một sợi vô hình
Chúng ta đứng giữa hai bờ hiện hữu
Hít một hơi và thấy mình bình yên
Trong làn khói có tiếng chuông rất nhỏ
Chỉ ai tĩnh lặng mới nghe ra
Tiếng gọi của sự buông bỏ
Rơi nhẹ như hạt bụi rời xa
Những giận hờn tan trong màu trắng mỏng
Những muộn phiền trôi theo bước khói xa
Tâm trí mở như cánh cửa sớm
Đón ánh sáng vừa chạm hiên nhà
Không cần lời cầu dài như biển
Chỉ cần một hơi thở sâu
Không cần nghi lễ nhiều nghi thức
Chỉ cần một khoảnh khắc nhiệm màu
Khi ta ngồi yên giữa hương dịu nhẹ
Trái tim học lại cách lắng nghe
Những nhịp đập từng quên trong vội vã
Bỗng trở về nguyên vẹn như quê
Hương cháy dần như bài học về buông bỏ
Cho đi rồi tan biến không lời
Để lại khoảng không đầy tĩnh tại
Nơi bình an ở lại chơi vơi
Có những ngày đời quá nặng
Một làn hương đủ làm nhẹ tâm hồn
Có những đêm lòng đầy sóng
Khói bay lên thành chiếc cầu vô ngôn
Khi ngọn lửa tắt, hương không còn nữa
Chỉ còn lại khoảng lặng trong tim
Ta hiểu rằng điều thiêng liêng nhất
Là phút giây được trở về chính mình
HNI 03-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 25: KHÓI HƯƠNG BAY LÊN TRỜI
Một làn khói mỏng bay qua khung cửa sớm
Chạm vào khoảng trời còn ướt sương đêm
Ngọn lửa nhỏ run như nhịp tim lặng lẽ
Bắt đầu câu chuyện không lời của linh hồn
Hương thức dậy trước khi mặt trời kịp gọi
Như lời chào gửi đến cõi vô hình
Căn phòng bỗng trở nên sâu và tĩnh
Thời gian đi chậm lại giữa mùi hương
Có ai nghe tiếng khói thì thầm không nhỉ
Những lời cầu nguyện chưa kịp thành tên
Nỗi lo âu rơi xuống như chiếc lá
Tan dần trong hơi thở dịu êm
Mùi gỗ ấm kể chuyện rừng xa xưa
Khi con người còn nhìn trời mà sống
Khi lời cầu là tiếng gió qua lá
Và niềm tin là ánh lửa trong đêm
Một nhúm hương thôi mà đầy ký ức
Của bao đời cúi đầu trước bình minh
Của những bàn tay run run dâng lễ
Và trái tim học cách biết ơn mình
Khói bay lên như con đường vô tận
Nối đất trời bằng một sợi vô hình
Chúng ta đứng giữa hai bờ hiện hữu
Hít một hơi và thấy mình bình yên
Trong làn khói có tiếng chuông rất nhỏ
Chỉ ai tĩnh lặng mới nghe ra
Tiếng gọi của sự buông bỏ
Rơi nhẹ như hạt bụi rời xa
Những giận hờn tan trong màu trắng mỏng
Những muộn phiền trôi theo bước khói xa
Tâm trí mở như cánh cửa sớm
Đón ánh sáng vừa chạm hiên nhà
Không cần lời cầu dài như biển
Chỉ cần một hơi thở sâu
Không cần nghi lễ nhiều nghi thức
Chỉ cần một khoảnh khắc nhiệm màu
Khi ta ngồi yên giữa hương dịu nhẹ
Trái tim học lại cách lắng nghe
Những nhịp đập từng quên trong vội vã
Bỗng trở về nguyên vẹn như quê
Hương cháy dần như bài học về buông bỏ
Cho đi rồi tan biến không lời
Để lại khoảng không đầy tĩnh tại
Nơi bình an ở lại chơi vơi
Có những ngày đời quá nặng
Một làn hương đủ làm nhẹ tâm hồn
Có những đêm lòng đầy sóng
Khói bay lên thành chiếc cầu vô ngôn
Khi ngọn lửa tắt, hương không còn nữa
Chỉ còn lại khoảng lặng trong tim
Ta hiểu rằng điều thiêng liêng nhất
Là phút giây được trở về chính mình