HNI 4/4/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 32:
Biết ơn thầy cô – ngọn đèn tri thức
Có những người lặng thầm như ánh lửa
Cháy suốt đời để soi lối cho ta
Không giữ lại cho riêng mình ánh sáng
Mà trao đi qua từng nét phấn hoa
Bảng đen ấy ghi bao điều giản dị
Mà mở ra cả thế giới bao la
Một con chữ, một lời giảng nhỏ
Có thể làm thay đổi cả đời ta
Thầy không chỉ dạy những điều trong sách
Mà dạy ta cách đứng giữa cuộc đời
Dạy biết đúng sai, biết điều nên giữ
Biết làm người giữa muôn vạn con người
Cô không chỉ dạy từng dòng kiến thức
Mà dạy ta cách yêu thương chân thành
Từng ánh mắt, từng lời nhắc nhở
Nuôi trong tim một hạt giống an lành
Có những lúc ta vô tình không nhớ
Những tháng ngày được dẫn lối, nâng niu
Cứ mải miết chạy theo bao ước vọng
Mà quên đi người đã dạy ta nhiều
Một lời chào cũng làm lòng ấm lại
Một sự thành cũng là món quà trao
Không cần lớn lao hay điều gì to tát
Chỉ cần ta sống đúng – ấy là báo đáp tự hào
Ngọn đèn ấy vẫn âm thầm cháy mãi
Dẫu thời gian có phủ bụi tháng năm
Ánh sáng ấy không bao giờ tắt
Vì đã gieo trong biết bao tâm hồn
Biết ơn thầy cô không là lời nói
Mà là sống tiếp những gì được trao
Khi ta sáng cũng là khi tiếp lửa
Cho cuộc đời thêm rực rỡ biết bao
Hãy giữ lấy trong tim mình ánh sáng
Của những người đã dạy dỗ ta nên
Vì mỗi bước ta đi trong cuộc sống
Đều có hình bóng thầy cô ở bên
HNI 4/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 32: Biết ơn thầy cô – ngọn đèn tri thức Có những người lặng thầm như ánh lửa Cháy suốt đời để soi lối cho ta Không giữ lại cho riêng mình ánh sáng Mà trao đi qua từng nét phấn hoa Bảng đen ấy ghi bao điều giản dị Mà mở ra cả thế giới bao la Một con chữ, một lời giảng nhỏ Có thể làm thay đổi cả đời ta Thầy không chỉ dạy những điều trong sách Mà dạy ta cách đứng giữa cuộc đời Dạy biết đúng sai, biết điều nên giữ Biết làm người giữa muôn vạn con người Cô không chỉ dạy từng dòng kiến thức Mà dạy ta cách yêu thương chân thành Từng ánh mắt, từng lời nhắc nhở Nuôi trong tim một hạt giống an lành Có những lúc ta vô tình không nhớ Những tháng ngày được dẫn lối, nâng niu Cứ mải miết chạy theo bao ước vọng Mà quên đi người đã dạy ta nhiều Một lời chào cũng làm lòng ấm lại Một sự thành cũng là món quà trao Không cần lớn lao hay điều gì to tát Chỉ cần ta sống đúng – ấy là báo đáp tự hào Ngọn đèn ấy vẫn âm thầm cháy mãi Dẫu thời gian có phủ bụi tháng năm Ánh sáng ấy không bao giờ tắt Vì đã gieo trong biết bao tâm hồn Biết ơn thầy cô không là lời nói Mà là sống tiếp những gì được trao Khi ta sáng cũng là khi tiếp lửa Cho cuộc đời thêm rực rỡ biết bao Hãy giữ lấy trong tim mình ánh sáng Của những người đã dạy dỗ ta nên Vì mỗi bước ta đi trong cuộc sống Đều có hình bóng thầy cô ở bên 🌟📚
Like
Love
9
19 Bình luận 0 Chia sẽ