HNI 04-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 33: KHÓI TRẦM TRÊN SA MẠC VÀNG

Giữa sa mạc không có rừng
Nhưng hương rừng vẫn sống

Gió mang cát đi khắp chân trời
Mang theo khát khao về mùi thơm

Ở nơi mặt trời cháy rực
Người ta thắp trầm mỗi ngày

Không phải để che mùi cát
Mà để chạm tới thiên đường

Khói bay lên từ chiếc lò nhỏ
Như lời cầu nguyện không lời

Những ngôi nhà trắng sáng trong nắng
Luôn có một góc dành cho hương

Khách bước qua cửa chưa kịp ngồi
Đã đi qua một làn khói dịu

Đó là lời chào
Không cần ngôn ngữ

Một mảnh trầm nhỏ trên than nóng
Có giá bằng cả tháng lương người khác

Nhưng ở đây
Nó chỉ là khởi đầu của buổi tối

Những bộ áo dài thơm hương oud
Bay nhẹ như cánh chim đêm

Mùi hương đi trước con người
Ở lại sau câu chuyện

Trong các cung điện lấp lánh
Khói trầm bay qua vàng bạc

Như nhắc rằng thiên nhiên
Mới là thứ xa xỉ nhất

Có những khúc gỗ nhỏ bé
Được giữ trong két sắt

Không phải vì sợ mất
Mà vì quá quý

Cha truyền cho con
Không phải trang sức

Mà là một miếng trầm
Ngủ yên trong hộp gỗ

Khi nắp hộp mở ra
Cả khu rừng thức dậy

Giữa đêm sa mạc tĩnh lặng
Hương trầm kể chuyện phương Đông

Rằng có những nơi rất xa
Cây phải đau mới sinh hương

Rằng thời gian là người nghệ nhân
Kiên nhẫn nhất thế gian

Và rằng khói mỏng bay lên
Có thể nối đất với trời

Sa mạc không có rừng
Nhưng giữ linh hồn của rừng

Trong từng làn khói nhẹ
Bay lên giữa bầu trời sao.
HNI 04-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 33: KHÓI TRẦM TRÊN SA MẠC VÀNG Giữa sa mạc không có rừng Nhưng hương rừng vẫn sống Gió mang cát đi khắp chân trời Mang theo khát khao về mùi thơm Ở nơi mặt trời cháy rực Người ta thắp trầm mỗi ngày Không phải để che mùi cát Mà để chạm tới thiên đường Khói bay lên từ chiếc lò nhỏ Như lời cầu nguyện không lời Những ngôi nhà trắng sáng trong nắng Luôn có một góc dành cho hương Khách bước qua cửa chưa kịp ngồi Đã đi qua một làn khói dịu Đó là lời chào Không cần ngôn ngữ Một mảnh trầm nhỏ trên than nóng Có giá bằng cả tháng lương người khác Nhưng ở đây Nó chỉ là khởi đầu của buổi tối Những bộ áo dài thơm hương oud Bay nhẹ như cánh chim đêm Mùi hương đi trước con người Ở lại sau câu chuyện Trong các cung điện lấp lánh Khói trầm bay qua vàng bạc Như nhắc rằng thiên nhiên Mới là thứ xa xỉ nhất Có những khúc gỗ nhỏ bé Được giữ trong két sắt Không phải vì sợ mất Mà vì quá quý Cha truyền cho con Không phải trang sức Mà là một miếng trầm Ngủ yên trong hộp gỗ Khi nắp hộp mở ra Cả khu rừng thức dậy Giữa đêm sa mạc tĩnh lặng Hương trầm kể chuyện phương Đông Rằng có những nơi rất xa Cây phải đau mới sinh hương Rằng thời gian là người nghệ nhân Kiên nhẫn nhất thế gian Và rằng khói mỏng bay lên Có thể nối đất với trời Sa mạc không có rừng Nhưng giữ linh hồn của rừng Trong từng làn khói nhẹ Bay lên giữa bầu trời sao.
Like
Love
9
1 Comments 0 Shares