HNI 5/4/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 45:
Lời kết: Đời người chỉ nửa gang tay – hãy sống để được ánh sáng ôm lấy
Đời người đó – chỉ nửa gang tay nhỏ
Chưa kịp nhìn đã thấy bóng chiều rơi
Bao ước mơ còn nằm trong dang dở
Thời gian trôi như một giấc mộng đời
Ta đến thế gian không mang theo gì
Và rồi cũng chẳng mang gì đi hết
Chỉ còn lại những điều ta đã sống
Như ánh sáng hay bóng tối đã gieo
Có những người đi qua đời lặng lẽ
Nhưng để lại muôn vạn ánh sao đêm
Có những kẻ sống thật dài năm tháng
Mà ra đi như chưa từng hiện lên
Nửa gang tay – ngắn thôi nhưng đủ rộng
Để ta yêu, ta sống và cho đi
Để học cách làm người trong tỉnh thức
Và hiểu đời qua từng bước ta đi
Đừng đợi đến khi hoàng hôn buông xuống
Mới giật mình vì đã sống hoài công
Hãy bắt đầu từ những điều rất nhỏ
Để mỗi ngày đều có ánh sáng trong
Một lời tốt, một hành động tử tế
Là một lần ta thắp sáng chính mình
Không cần lớn lao hay điều vĩ đại
Chỉ cần lòng luôn giữ trọn chân tình
Ánh sáng ấy không ở nơi xa vắng
Mà ở ngay trong từng nhịp con tim
Khi ta sống bằng yêu thương chân thật
Là khi ta đã chạm đến vô biên
Đời ngắn ngủi nhưng không hề vô nghĩa
Nếu ta biết sống đúng với giá trị mình
Không lạc lối giữa muôn vàn cám dỗ
Không đánh rơi phần sáng của tâm linh
Hãy để đời – dù chỉ nửa gang tay
Cũng rực rỡ như mặt trời buổi sớm
Để khi đi qua hành trình hữu hạn
Ta mỉm cười vì đã sống trọn vẹn
Và khi ấy, giữa không gian tĩnh lặng
Ta không còn sợ bóng tối bủa vây
Vì cả đời đã chọn đường ánh sáng
Nên được ôm trọn vẹn giữa vòng tay
HNI 5/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 45: Lời kết: Đời người chỉ nửa gang tay – hãy sống để được ánh sáng ôm lấy Đời người đó – chỉ nửa gang tay nhỏ Chưa kịp nhìn đã thấy bóng chiều rơi Bao ước mơ còn nằm trong dang dở Thời gian trôi như một giấc mộng đời Ta đến thế gian không mang theo gì Và rồi cũng chẳng mang gì đi hết Chỉ còn lại những điều ta đã sống Như ánh sáng hay bóng tối đã gieo Có những người đi qua đời lặng lẽ Nhưng để lại muôn vạn ánh sao đêm Có những kẻ sống thật dài năm tháng Mà ra đi như chưa từng hiện lên Nửa gang tay – ngắn thôi nhưng đủ rộng Để ta yêu, ta sống và cho đi Để học cách làm người trong tỉnh thức Và hiểu đời qua từng bước ta đi Đừng đợi đến khi hoàng hôn buông xuống Mới giật mình vì đã sống hoài công Hãy bắt đầu từ những điều rất nhỏ Để mỗi ngày đều có ánh sáng trong Một lời tốt, một hành động tử tế Là một lần ta thắp sáng chính mình Không cần lớn lao hay điều vĩ đại Chỉ cần lòng luôn giữ trọn chân tình Ánh sáng ấy không ở nơi xa vắng Mà ở ngay trong từng nhịp con tim Khi ta sống bằng yêu thương chân thật Là khi ta đã chạm đến vô biên Đời ngắn ngủi nhưng không hề vô nghĩa Nếu ta biết sống đúng với giá trị mình Không lạc lối giữa muôn vàn cám dỗ Không đánh rơi phần sáng của tâm linh Hãy để đời – dù chỉ nửa gang tay Cũng rực rỡ như mặt trời buổi sớm Để khi đi qua hành trình hữu hạn Ta mỉm cười vì đã sống trọn vẹn Và khi ấy, giữa không gian tĩnh lặng Ta không còn sợ bóng tối bủa vây Vì cả đời đã chọn đường ánh sáng Nên được ôm trọn vẹn giữa vòng tay ✨
Like
Love
11
0 Comments 0 Shares