HNI 05-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 41: HƯƠNG BAY QUA NHỮNG GIẤC MƠ
Đêm mở cửa bằng mùi hương trầm dịu
Gió khẽ chạm vào ký ức xa xăm
Một que nhang cháy như lời cầu nguyện
Thắp sáng lòng người giữa cõi âm thầm
Tôi nghe tiếng thời gian rơi rất nhẹ
Trên mái nhà của những ước mơ xưa
Có giọt khói vờn bay như nét bút
Viết đời người bằng mùi gỗ thiên thu
Hương đi qua những ngày đầy bão tố
Chạm bàn tay từng vết nứt niềm tin
Mang bình yên đặt vào tim lặng lẽ
Như ánh sao rơi xuống giữa hành trình
Người lữ khách mang theo mùi quê cũ
Giữa phố đông vẫn nhớ một con đường
Nơi bếp lửa và lời ru của mẹ
Tỏa khói lam thơm suốt những chiều sương
Có giấc mơ nằm sâu trong thớ gỗ
Đợi một ngày được đánh thức bằng tay
Người nghệ sĩ khắc từng đường thầm lặng
Để hương bay thành hình dáng hôm nay
Mỗi sản phẩm là một lần tái sinh
Từ thân cây hóa thành câu chuyện mới
Hạt bụi nhỏ cũng mang linh hồn lớn
Giữ mùa rừng ở lại giữa lòng người
Ai đã đi qua những miền sa mạc
Sẽ hiểu vì sao hương quý hơn vàng
Một giọt oud có thể mua ký ức
Của cả trời thương nhớ lẫn thời gian
Hương mở cánh cửa của lòng kiêu hãnh
Của đế vương và của kẻ bình dân
Bởi khi khói bay lên không còn ranh giới
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng trong tâm
Thế giới rộng nhưng hương là ngôn ngữ
Không biên giới, không cần lời giải thích
Chỉ cần một lần lặng im cảm nhận
Là đủ nghe trái đất thở rất khẽ
Ngày mai đến vẫn cần mùi gỗ ấm
Giữa công nghệ lạnh lẽo vô hình
Con người sẽ tìm về thiên nhiên cũ
Để nhắc mình còn biết sống và tin
Hương tiếp tục hành trình không mỏi
Qua đại dương, qua những giấc mơ dài
Một que nhang nhỏ nhưng mang thế giới
Bay cùng thời gian mãi chẳng phai.
BÀI THƠ CHƯƠNG 41: HƯƠNG BAY QUA NHỮNG GIẤC MƠ
Đêm mở cửa bằng mùi hương trầm dịu
Gió khẽ chạm vào ký ức xa xăm
Một que nhang cháy như lời cầu nguyện
Thắp sáng lòng người giữa cõi âm thầm
Tôi nghe tiếng thời gian rơi rất nhẹ
Trên mái nhà của những ước mơ xưa
Có giọt khói vờn bay như nét bút
Viết đời người bằng mùi gỗ thiên thu
Hương đi qua những ngày đầy bão tố
Chạm bàn tay từng vết nứt niềm tin
Mang bình yên đặt vào tim lặng lẽ
Như ánh sao rơi xuống giữa hành trình
Người lữ khách mang theo mùi quê cũ
Giữa phố đông vẫn nhớ một con đường
Nơi bếp lửa và lời ru của mẹ
Tỏa khói lam thơm suốt những chiều sương
Có giấc mơ nằm sâu trong thớ gỗ
Đợi một ngày được đánh thức bằng tay
Người nghệ sĩ khắc từng đường thầm lặng
Để hương bay thành hình dáng hôm nay
Mỗi sản phẩm là một lần tái sinh
Từ thân cây hóa thành câu chuyện mới
Hạt bụi nhỏ cũng mang linh hồn lớn
Giữ mùa rừng ở lại giữa lòng người
Ai đã đi qua những miền sa mạc
Sẽ hiểu vì sao hương quý hơn vàng
Một giọt oud có thể mua ký ức
Của cả trời thương nhớ lẫn thời gian
Hương mở cánh cửa của lòng kiêu hãnh
Của đế vương và của kẻ bình dân
Bởi khi khói bay lên không còn ranh giới
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng trong tâm
Thế giới rộng nhưng hương là ngôn ngữ
Không biên giới, không cần lời giải thích
Chỉ cần một lần lặng im cảm nhận
Là đủ nghe trái đất thở rất khẽ
Ngày mai đến vẫn cần mùi gỗ ấm
Giữa công nghệ lạnh lẽo vô hình
Con người sẽ tìm về thiên nhiên cũ
Để nhắc mình còn biết sống và tin
Hương tiếp tục hành trình không mỏi
Qua đại dương, qua những giấc mơ dài
Một que nhang nhỏ nhưng mang thế giới
Bay cùng thời gian mãi chẳng phai.
HNI 05-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 41: HƯƠNG BAY QUA NHỮNG GIẤC MƠ
Đêm mở cửa bằng mùi hương trầm dịu
Gió khẽ chạm vào ký ức xa xăm
Một que nhang cháy như lời cầu nguyện
Thắp sáng lòng người giữa cõi âm thầm
Tôi nghe tiếng thời gian rơi rất nhẹ
Trên mái nhà của những ước mơ xưa
Có giọt khói vờn bay như nét bút
Viết đời người bằng mùi gỗ thiên thu
Hương đi qua những ngày đầy bão tố
Chạm bàn tay từng vết nứt niềm tin
Mang bình yên đặt vào tim lặng lẽ
Như ánh sao rơi xuống giữa hành trình
Người lữ khách mang theo mùi quê cũ
Giữa phố đông vẫn nhớ một con đường
Nơi bếp lửa và lời ru của mẹ
Tỏa khói lam thơm suốt những chiều sương
Có giấc mơ nằm sâu trong thớ gỗ
Đợi một ngày được đánh thức bằng tay
Người nghệ sĩ khắc từng đường thầm lặng
Để hương bay thành hình dáng hôm nay
Mỗi sản phẩm là một lần tái sinh
Từ thân cây hóa thành câu chuyện mới
Hạt bụi nhỏ cũng mang linh hồn lớn
Giữ mùa rừng ở lại giữa lòng người
Ai đã đi qua những miền sa mạc
Sẽ hiểu vì sao hương quý hơn vàng
Một giọt oud có thể mua ký ức
Của cả trời thương nhớ lẫn thời gian
Hương mở cánh cửa của lòng kiêu hãnh
Của đế vương và của kẻ bình dân
Bởi khi khói bay lên không còn ranh giới
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng trong tâm
Thế giới rộng nhưng hương là ngôn ngữ
Không biên giới, không cần lời giải thích
Chỉ cần một lần lặng im cảm nhận
Là đủ nghe trái đất thở rất khẽ
Ngày mai đến vẫn cần mùi gỗ ấm
Giữa công nghệ lạnh lẽo vô hình
Con người sẽ tìm về thiên nhiên cũ
Để nhắc mình còn biết sống và tin
Hương tiếp tục hành trình không mỏi
Qua đại dương, qua những giấc mơ dài
Một que nhang nhỏ nhưng mang thế giới
Bay cùng thời gian mãi chẳng phai.