HNI 08-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 11: HẠT GIỐNG TỪ NHỮNG GIỜ RẢNH

Có những giờ trôi qua như gió
Không tiếng động, không dấu chân
Chỉ màn hình sáng lên rồi tắt
Và một ngày khép lại âm thầm

Có những phút tưởng như vô nghĩa
Nằm rơi rớt giữa bộn bề lo toan
Nhưng trong lòng thời gian lặng lẽ
Lại giấu sẵn một mỏ vàng

Một giờ buổi tối sau bữa cơm
Một giờ trước khi ngủ muộn
Một giờ giữa những lần lướt mạng
Có thể đổi cả tương lai

Thời gian không bao giờ rỗng
Chỉ có chúng ta để trống nó thôi
Như mảnh đất chờ hạt giống
Hay bãi hoang đợi cỏ dại mọc lên

Có người gieo hạt bằng việc học
Có người tưới nước bằng đam mê
Có người kiên trì chăm từng lá
Đợi ngày cây trổ hoa về

Một giờ đọc thêm một trang sách
Một giờ viết một dòng mơ
Một giờ học một điều rất nhỏ
Tích lại thành đại dương bờ

Không ai giàu lên sau một đêm
Không ai bay ngay khi mới bước
Nhưng mỗi bước đi trong lặng lẽ
Đều vẽ nên con đường phía trước

Thời gian rảnh không hề rảnh
Nó đang chờ được gọi tên
Chờ một người đủ tin và dám
Biến phút thừa thành ánh đèn

Có người nhìn giờ rảnh như nghỉ
Có người nhìn như cánh cửa mở ra
Cánh cửa dẫn tới vùng đất mới
Nơi ước mơ hóa thành nhà

Mỗi buổi tối là một hạt giống
Mỗi cuối tuần là một khu vườn
Mỗi tháng trôi qua là mùa vụ
Chờ ngày thu hoạch bình yên

Ngày bạn gieo bằng sự kiên nhẫn
Ngày bạn tưới bằng niềm tin
Cây tiền âm thầm lớn dậy
Không tiếng ồn, chẳng phô phang

Rồi một sáng mai thức dậy
Bạn thấy cuộc đời đã khác xưa
Không phải vì điều kỳ diệu
Chỉ vì bạn giữ từng giờ

Thời gian rảnh không còn bé nhỏ
Khi bạn biết đặt niềm tin
Từ những phút từng bị lãng phí
Nở thành dòng chảy của tiền

Hãy nhặt từng giờ đang rơi xuống
Như nhặt hạt giống đầu mùa
Gieo hôm nay trong thinh lặng
Mai này gặt cả trời mưa
HNI 08-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 11: HẠT GIỐNG TỪ NHỮNG GIỜ RẢNH Có những giờ trôi qua như gió Không tiếng động, không dấu chân Chỉ màn hình sáng lên rồi tắt Và một ngày khép lại âm thầm Có những phút tưởng như vô nghĩa Nằm rơi rớt giữa bộn bề lo toan Nhưng trong lòng thời gian lặng lẽ Lại giấu sẵn một mỏ vàng Một giờ buổi tối sau bữa cơm Một giờ trước khi ngủ muộn Một giờ giữa những lần lướt mạng Có thể đổi cả tương lai Thời gian không bao giờ rỗng Chỉ có chúng ta để trống nó thôi Như mảnh đất chờ hạt giống Hay bãi hoang đợi cỏ dại mọc lên Có người gieo hạt bằng việc học Có người tưới nước bằng đam mê Có người kiên trì chăm từng lá Đợi ngày cây trổ hoa về Một giờ đọc thêm một trang sách Một giờ viết một dòng mơ Một giờ học một điều rất nhỏ Tích lại thành đại dương bờ Không ai giàu lên sau một đêm Không ai bay ngay khi mới bước Nhưng mỗi bước đi trong lặng lẽ Đều vẽ nên con đường phía trước Thời gian rảnh không hề rảnh Nó đang chờ được gọi tên Chờ một người đủ tin và dám Biến phút thừa thành ánh đèn Có người nhìn giờ rảnh như nghỉ Có người nhìn như cánh cửa mở ra Cánh cửa dẫn tới vùng đất mới Nơi ước mơ hóa thành nhà Mỗi buổi tối là một hạt giống Mỗi cuối tuần là một khu vườn Mỗi tháng trôi qua là mùa vụ Chờ ngày thu hoạch bình yên Ngày bạn gieo bằng sự kiên nhẫn Ngày bạn tưới bằng niềm tin Cây tiền âm thầm lớn dậy Không tiếng ồn, chẳng phô phang Rồi một sáng mai thức dậy Bạn thấy cuộc đời đã khác xưa Không phải vì điều kỳ diệu Chỉ vì bạn giữ từng giờ Thời gian rảnh không còn bé nhỏ Khi bạn biết đặt niềm tin Từ những phút từng bị lãng phí Nở thành dòng chảy của tiền Hãy nhặt từng giờ đang rơi xuống Như nhặt hạt giống đầu mùa Gieo hôm nay trong thinh lặng Mai này gặt cả trời mưa
Love
2
1 Bình luận 0 Chia sẽ