HNI 11-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 40: DÒNG TIỀN NHƯ DÒNG SÔNG
Có một con sông vô hình
Chảy qua mọi giấc mơ
Người thấy nó gọi là cơ hội
Người không thấy gọi là may mắn
Có người múc từng gáo nước
Mang về từng ngày vất vả
Có người học cách đào kênh
Để dòng sông tự chảy qua nhà
Ngày xưa ta bán từng giờ
Như bán từng mảnh thời gian nhỏ
Mỗi hoàng hôn đi qua
Thu nhập cũng lặng lẽ dừng theo
Rồi một ngày ta hiểu
Thời gian không phải kẻ thù
Chỉ cần xây con đường đúng
Thời gian sẽ đứng về phía ta
Một hạt giống ý tưởng
Gieo xuống mảnh đất số
Không cần tưới mỗi ngày
Vẫn mọc thành cánh rừng lớn
Một bài viết nhỏ bé
Bay qua hàng nghìn màn hình
Một sản phẩm giản dị
Đi qua hàng triệu trái tim
Những vòng tròn lan rộng
Như gợn sóng trên mặt hồ
Một người nói với hai người
Hai người kể với bốn người
Con số bắt đầu biết nở hoa
Như những vì sao sinh sôi
Bầu trời đêm bỗng sáng
Bởi ánh sáng được nhân lên
Ta không còn chạy theo tiền
Ta xây con đường cho tiền chạy
Không còn đuổi theo cơ hội
Ta trở thành nơi cơ hội tìm về
Những bánh răng quay chậm rãi
Ngày đầu nghe rất khẽ
Rồi mỗi vòng quay sau đó
Nhanh hơn vòng quay trước
Hệ thống lớn lên trong im lặng
Như cây lớn trong đêm
Sáng thức dậy nhìn lại
Bóng mát đã phủ quanh nhà
Thời gian trở thành người bạn
Kiên nhẫn đứng phía sau
Mỗi ngày góp một viên gạch
Xây thành lâu đài vô hình
Ta hiểu rằng sự giàu có
Không phải cơn mưa bất chợt
Mà là dòng sông bền bỉ
Chảy mãi không cần gọi tên.
BÀI THƠ CHƯƠNG 40: DÒNG TIỀN NHƯ DÒNG SÔNG
Có một con sông vô hình
Chảy qua mọi giấc mơ
Người thấy nó gọi là cơ hội
Người không thấy gọi là may mắn
Có người múc từng gáo nước
Mang về từng ngày vất vả
Có người học cách đào kênh
Để dòng sông tự chảy qua nhà
Ngày xưa ta bán từng giờ
Như bán từng mảnh thời gian nhỏ
Mỗi hoàng hôn đi qua
Thu nhập cũng lặng lẽ dừng theo
Rồi một ngày ta hiểu
Thời gian không phải kẻ thù
Chỉ cần xây con đường đúng
Thời gian sẽ đứng về phía ta
Một hạt giống ý tưởng
Gieo xuống mảnh đất số
Không cần tưới mỗi ngày
Vẫn mọc thành cánh rừng lớn
Một bài viết nhỏ bé
Bay qua hàng nghìn màn hình
Một sản phẩm giản dị
Đi qua hàng triệu trái tim
Những vòng tròn lan rộng
Như gợn sóng trên mặt hồ
Một người nói với hai người
Hai người kể với bốn người
Con số bắt đầu biết nở hoa
Như những vì sao sinh sôi
Bầu trời đêm bỗng sáng
Bởi ánh sáng được nhân lên
Ta không còn chạy theo tiền
Ta xây con đường cho tiền chạy
Không còn đuổi theo cơ hội
Ta trở thành nơi cơ hội tìm về
Những bánh răng quay chậm rãi
Ngày đầu nghe rất khẽ
Rồi mỗi vòng quay sau đó
Nhanh hơn vòng quay trước
Hệ thống lớn lên trong im lặng
Như cây lớn trong đêm
Sáng thức dậy nhìn lại
Bóng mát đã phủ quanh nhà
Thời gian trở thành người bạn
Kiên nhẫn đứng phía sau
Mỗi ngày góp một viên gạch
Xây thành lâu đài vô hình
Ta hiểu rằng sự giàu có
Không phải cơn mưa bất chợt
Mà là dòng sông bền bỉ
Chảy mãi không cần gọi tên.
HNI 11-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 40: DÒNG TIỀN NHƯ DÒNG SÔNG
Có một con sông vô hình
Chảy qua mọi giấc mơ
Người thấy nó gọi là cơ hội
Người không thấy gọi là may mắn
Có người múc từng gáo nước
Mang về từng ngày vất vả
Có người học cách đào kênh
Để dòng sông tự chảy qua nhà
Ngày xưa ta bán từng giờ
Như bán từng mảnh thời gian nhỏ
Mỗi hoàng hôn đi qua
Thu nhập cũng lặng lẽ dừng theo
Rồi một ngày ta hiểu
Thời gian không phải kẻ thù
Chỉ cần xây con đường đúng
Thời gian sẽ đứng về phía ta
Một hạt giống ý tưởng
Gieo xuống mảnh đất số
Không cần tưới mỗi ngày
Vẫn mọc thành cánh rừng lớn
Một bài viết nhỏ bé
Bay qua hàng nghìn màn hình
Một sản phẩm giản dị
Đi qua hàng triệu trái tim
Những vòng tròn lan rộng
Như gợn sóng trên mặt hồ
Một người nói với hai người
Hai người kể với bốn người
Con số bắt đầu biết nở hoa
Như những vì sao sinh sôi
Bầu trời đêm bỗng sáng
Bởi ánh sáng được nhân lên
Ta không còn chạy theo tiền
Ta xây con đường cho tiền chạy
Không còn đuổi theo cơ hội
Ta trở thành nơi cơ hội tìm về
Những bánh răng quay chậm rãi
Ngày đầu nghe rất khẽ
Rồi mỗi vòng quay sau đó
Nhanh hơn vòng quay trước
Hệ thống lớn lên trong im lặng
Như cây lớn trong đêm
Sáng thức dậy nhìn lại
Bóng mát đã phủ quanh nhà
Thời gian trở thành người bạn
Kiên nhẫn đứng phía sau
Mỗi ngày góp một viên gạch
Xây thành lâu đài vô hình
Ta hiểu rằng sự giàu có
Không phải cơn mưa bất chợt
Mà là dòng sông bền bỉ
Chảy mãi không cần gọi tên.