HNI. 13/4
BÀI THƠ CHƯƠNG 42 KHI TIỀN TÌM ĐẾN NƠI GIÁ TRỊ NỞ HOA

Có những người chạy cả đời theo đồng tiền phía trước
Mà quên xây con đường để tiền tự bước về sau
Họ mải miết đuổi theo từng cơ hội nhỏ
Mà không nhận ra bầu trời lớn đang chờ

Tiền không thích bị săn đuổi
Tiền thích những nơi có giá trị sinh sôi
Như dòng nước tìm về dòng sông lớn
Như chim trời tìm bầu trời rộng thênh

Một hạt giống gieo xuống đất
Không hỏi ngày mai có thành rừng
Nhưng vẫn âm thầm hút nước
Âm thầm đón ánh bình minh

Hệ sinh thái bắt đầu từ điều nhỏ bé
Một ý tưởng, một lời chia sẻ, một niềm tin
Một bài viết gửi vào khoảng không mạng
Một trái tim gửi đến những trái tim

Từng người đến như những vì sao nhỏ
Kết lại thành dải ngân hà
Từng câu chuyện nối nhau
Thành con đường ánh sáng đi xa

Khi giá trị được trao đi mỗi ngày
Niềm tin lớn dần như cánh rừng xanh
Không ai nghe tiếng cây lớn lên
Nhưng một ngày rừng đứng đó hiên ngang

Bạn không cần gõ cửa từng người
Chỉ cần thắp sáng ngọn đèn của mình
Ánh sáng sẽ gọi những bước chân lạc lối
Tìm về nơi họ thấy bình yên

Cộng đồng không phải con số
Cộng đồng là hơi ấm lan tỏa
Là tiếng cười giữa những con người xa lạ
Bỗng thành thân quen như gia đình

Khi niềm tin đủ đầy như mặt nước
Sản phẩm đến như chiếc thuyền
Không còn là lời mời mua bán
Mà là lời mời bước sang bờ bên kia

Hệ thống vận hành trong lặng lẽ
Như đồng hồ quay suốt đêm dài
Bạn ngủ, nhưng hạt giống vẫn thức
Bạn nghỉ, nhưng dòng chảy không dừng

Một ngày nhìn lại chặng đường
Bạn ngỡ ngàng trước khu rừng mình trồng
Từ một hạt mầm nhỏ bé
Đã thành bầu trời xanh mênh mông

Khách hàng tìm đến như cơn gió
Mang theo những câu chuyện mới
Bạn không còn đứng nơi ngã tư chờ đợi
Bạn đang ở giữa quảng trường đông vui

Tiền đến như người bạn cũ
Không vội vàng, không ồn ào
Nó ở lại vì nơi này đáng ở
Vì giá trị nơi đây quá dồi dào

Bạn hiểu ra điều giản dị
Không cần chạy nhanh hơn thế giới
Chỉ cần xây nơi đủ ấm
Để thế giới muốn dừng chân

Và khi bình minh lại tới
Bạn mỉm cười trước khung trời
Biết rằng dòng tiền đang chảy
Như con sông không bao giờ vơi
HNI. 13/4 BÀI THƠ CHƯƠNG 42 KHI TIỀN TÌM ĐẾN NƠI GIÁ TRỊ NỞ HOA Có những người chạy cả đời theo đồng tiền phía trước Mà quên xây con đường để tiền tự bước về sau Họ mải miết đuổi theo từng cơ hội nhỏ Mà không nhận ra bầu trời lớn đang chờ Tiền không thích bị săn đuổi Tiền thích những nơi có giá trị sinh sôi Như dòng nước tìm về dòng sông lớn Như chim trời tìm bầu trời rộng thênh Một hạt giống gieo xuống đất Không hỏi ngày mai có thành rừng Nhưng vẫn âm thầm hút nước Âm thầm đón ánh bình minh Hệ sinh thái bắt đầu từ điều nhỏ bé Một ý tưởng, một lời chia sẻ, một niềm tin Một bài viết gửi vào khoảng không mạng Một trái tim gửi đến những trái tim Từng người đến như những vì sao nhỏ Kết lại thành dải ngân hà Từng câu chuyện nối nhau Thành con đường ánh sáng đi xa Khi giá trị được trao đi mỗi ngày Niềm tin lớn dần như cánh rừng xanh Không ai nghe tiếng cây lớn lên Nhưng một ngày rừng đứng đó hiên ngang Bạn không cần gõ cửa từng người Chỉ cần thắp sáng ngọn đèn của mình Ánh sáng sẽ gọi những bước chân lạc lối Tìm về nơi họ thấy bình yên Cộng đồng không phải con số Cộng đồng là hơi ấm lan tỏa Là tiếng cười giữa những con người xa lạ Bỗng thành thân quen như gia đình Khi niềm tin đủ đầy như mặt nước Sản phẩm đến như chiếc thuyền Không còn là lời mời mua bán Mà là lời mời bước sang bờ bên kia Hệ thống vận hành trong lặng lẽ Như đồng hồ quay suốt đêm dài Bạn ngủ, nhưng hạt giống vẫn thức Bạn nghỉ, nhưng dòng chảy không dừng Một ngày nhìn lại chặng đường Bạn ngỡ ngàng trước khu rừng mình trồng Từ một hạt mầm nhỏ bé Đã thành bầu trời xanh mênh mông Khách hàng tìm đến như cơn gió Mang theo những câu chuyện mới Bạn không còn đứng nơi ngã tư chờ đợi Bạn đang ở giữa quảng trường đông vui Tiền đến như người bạn cũ Không vội vàng, không ồn ào Nó ở lại vì nơi này đáng ở Vì giá trị nơi đây quá dồi dào Bạn hiểu ra điều giản dị Không cần chạy nhanh hơn thế giới Chỉ cần xây nơi đủ ấm Để thế giới muốn dừng chân Và khi bình minh lại tới Bạn mỉm cười trước khung trời Biết rằng dòng tiền đang chảy Như con sông không bao giờ vơi
Love
Wow
Angry
5
2 Comments 0 Shares