HNI 13-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: BẢN HÒA CA CHỮA LÀNH

Có một nơi trong mỗi con người
Luôn nhớ mùi của rừng
Nhớ tiếng suối chảy qua những giấc mơ
Nhớ ánh nắng rơi trên vai rất nhẹ.

Ta đã từng sống chậm như cỏ
Từng lớn lên theo mùa mưa nắng
Từng ngủ yên dưới bầu trời rộng
Không sợ hãi ngày mai.

Rồi một ngày ta chạy nhanh hơn gió
Quên mất nhịp tim của chính mình
Quên tiếng gọi của đất
Quên cách cơ thể thì thầm.

Những tòa nhà cao dần lên
Những khoảng trời thấp dần xuống
Những con đường sáng suốt đêm
Nhưng ánh sáng trong mắt người thì tắt.

Cơ thể bắt đầu kể chuyện
Bằng những cơn đau âm thầm
Bằng những đêm dài mất ngủ
Bằng những buổi sáng mệt nhoài.

Ta đi tìm thuốc trong những lọ thủy tinh
Mà quên khu rừng đang chờ ngoài cửa
Quên mặt trời mỗi sáng
Vẫn kiên nhẫn gọi tên ta.

Thiên nhiên không bao giờ vội
Cây không tranh nhau lớn
Hoa không sợ nở muộn
Dòng sông không sợ về sau.

Chỉ có con người là vội
Vội đến mức quên thở sâu
Vội đến mức quên nhìn trời
Vội đến mức quên sống.

Rồi một ngày ta dừng lại
Đặt bàn chân lên đất ẩm
Nghe trái tim mình đập chậm
Nghe sự sống quay trở về.

Một hơi thở dài như gió núi
Một tia nắng chạm vào da
Một chiếc lá rơi trên vai
Mà bình yên trở lại.

Ta nhận ra cơ thể không hề yếu đuối
Nó chỉ mệt vì bị lãng quên
Tâm hồn không hề trống rỗng
Nó chỉ cần được lắng nghe.

Năng lượng bắt đầu chảy lại
Như dòng suối sau cơn mưa
Như mạch đất sau mùa hạn
Như ánh mắt sau nụ cười.

Con người không cần phép màu
Chỉ cần quay về đúng hướng
Không cần tìm kiếm xa xôi
Chỉ cần bước chậm lại.

Giữa rừng cây, ta hiểu
Chữa lành không phải là điều xa lạ
Đó là khi ta nhớ ra
Mình chưa từng tách khỏi thiên nhiên.

Và từ khoảnh khắc ấy
Một bản hòa ca bắt đầu
Giữa con người – đất trời – năng lượng
Vang lên rất khẽ… nhưng vĩnh hằng.
HNI 13-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 3: BẢN HÒA CA CHỮA LÀNH Có một nơi trong mỗi con người Luôn nhớ mùi của rừng Nhớ tiếng suối chảy qua những giấc mơ Nhớ ánh nắng rơi trên vai rất nhẹ. Ta đã từng sống chậm như cỏ Từng lớn lên theo mùa mưa nắng Từng ngủ yên dưới bầu trời rộng Không sợ hãi ngày mai. Rồi một ngày ta chạy nhanh hơn gió Quên mất nhịp tim của chính mình Quên tiếng gọi của đất Quên cách cơ thể thì thầm. Những tòa nhà cao dần lên Những khoảng trời thấp dần xuống Những con đường sáng suốt đêm Nhưng ánh sáng trong mắt người thì tắt. Cơ thể bắt đầu kể chuyện Bằng những cơn đau âm thầm Bằng những đêm dài mất ngủ Bằng những buổi sáng mệt nhoài. Ta đi tìm thuốc trong những lọ thủy tinh Mà quên khu rừng đang chờ ngoài cửa Quên mặt trời mỗi sáng Vẫn kiên nhẫn gọi tên ta. Thiên nhiên không bao giờ vội Cây không tranh nhau lớn Hoa không sợ nở muộn Dòng sông không sợ về sau. Chỉ có con người là vội Vội đến mức quên thở sâu Vội đến mức quên nhìn trời Vội đến mức quên sống. Rồi một ngày ta dừng lại Đặt bàn chân lên đất ẩm Nghe trái tim mình đập chậm Nghe sự sống quay trở về. Một hơi thở dài như gió núi Một tia nắng chạm vào da Một chiếc lá rơi trên vai Mà bình yên trở lại. Ta nhận ra cơ thể không hề yếu đuối Nó chỉ mệt vì bị lãng quên Tâm hồn không hề trống rỗng Nó chỉ cần được lắng nghe. Năng lượng bắt đầu chảy lại Như dòng suối sau cơn mưa Như mạch đất sau mùa hạn Như ánh mắt sau nụ cười. Con người không cần phép màu Chỉ cần quay về đúng hướng Không cần tìm kiếm xa xôi Chỉ cần bước chậm lại. Giữa rừng cây, ta hiểu Chữa lành không phải là điều xa lạ Đó là khi ta nhớ ra Mình chưa từng tách khỏi thiên nhiên. Và từ khoảnh khắc ấy Một bản hòa ca bắt đầu Giữa con người – đất trời – năng lượng Vang lên rất khẽ… nhưng vĩnh hằng.
Love
Like
Angry
10
0 Bình luận 0 Chia sẽ